Nghe giai điệu quen thuộc của bài hát "Thousands of Songs" phát ra từ chiếc đài cassette, Tô Mạt có chút ngẩn ngơ.
"Lấy một ly Latte đặc biệt đi!"
Cô nhẹ nhàng khuấy cà phê bằng thìa, hương thơm của hạt cà phê từ từ lan tỏa.
"Cạn ly!" Lưu Sanh nâng ly cà phê lên cụng ly với cô, "Chúc mừng cậu rời xa Lục Thâm, bắt đầu cuộc sống mới!"
Tô Mạt cười khổ cụng ly với cô nàng.
"Nói thật lòng, Tiểu Mạt, tớ thật sự không hiểu tại sao lúc trước cậu lại muốn gả cho Lục Thâm?" Lưu Sanh rất khó hiểu, "Ở trường có biết bao nhiêu nam sinh xếp hàng theo đuổi cậu, so với anh ta đẹp trai hơn, so với anh ta ưu tú hơn, so với anh ta đối xử tốt với cậu hơn..."
"Anh ta từng cứu tớ!"
Lưu Sanh hơi mở to mắt, đây là lần đầu tiên cô nàng nghe Tô Mạt kể về chuyện này.
Ánh đèn vàng mờ ảo đưa Tô Mạt trở về buổi trưa hè năm ấy, trong ruộng ngô gần như không có ai.
Lúc đó cô còn sống cùng ông bà nội ở quê, Tô Nguyệt rủ cô đến làng bên cạnh dự sinh nhật một người bạn, nhưng Tô Nguyệt lại bỏ đi trước.
Lúc đi ngang qua ruộng ngô, một người đàn ông trông thật thà chất phác nói rằng mình đánh rơi chìa khóa, mà mắt gã ta lại kém nên nhờ cô giúp tìm chìa khóa.
Lúc đó Tô Mạt mới 13 tuổi, còn chưa biết rằng đôi khi lòng tốt sẽ trở thành con dao đâm vào chính mình.
Dẫn đến sau này, trong một khoảng thời gian dài, cô luôn chìm trong mớ bòng bong này, lòng tốt chẳng lẽ là sai sao? Từ nhỏ, thầy cô và bố mẹ đều dạy bọn họ như vậy, trẻ em phải biết hiền lành, biết giúp đỡ người khác.
Rõ ràng là cô đã làm theo như vậy, nhưng tên ác ma kia sau khi xác định xung quanh không có ai, liền hung hăng đè cô xuống ruộng ngô.
Người nông dân thật thà chất phác bỗng chốc biến thành ác ma, đưa móng vuốt nanh nọc về phía cô.
Bầu trời đột nhiên trở nên xám xịt, mùi đất ẩm ướt hòa quyện với mùi cây ngô khiến người ta buồn nôn, đúng lúc Tô Mạt nghĩ rằng mình sẽ chết ở đây, thì một cậu thiếu niên từ trên trời rơi xuống.
Thật ra lúc đó Tô Mạt đã mơ màng, nhưng cô mãi mãi nhớ câu nói vững vàng "Đừng sợ", và chiếc áo khoác màu trắng kia.
Chiếc áo khoác đó là của Lục Thâm.
Nghe xong câu chuyện này, Lưu Sanh kinh ngạc đến mức không biết nói gì, chỉ biết ôm chặt lấy Tô Mạt.
…
Nhà máy cơ khí.
"Anh Thâm!" Kỹ sư Bùi Lương tiến lại gần, vỗ vai Lục Thâm đang ngẩn người, "Có tâm sự gì à?"
Trông anh ta như mất hồn mất vía, giống như vợ bỏ đi vậy.
Lục Thâm hoàn hồn, ký tên lên tập tài liệu mà Bùi Lương đưa, do dự một lúc rồi mới hỏi, "Bùi Lương, cậu rảnh không? Đi uống vài ly nhé?"
"Nhà cậu xảy ra chuyện thật à?"
Bùi Lương cởi áo khoác công nhân ra, "Đi thôi! Trốn việc đi, chúng ta đừng uống rượu nữa, tôi dẫn cậu đến một quán cà phê!"
Lục Thâm không phản đối.
Đúng là anh ta cần tìm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ lại.
Hôm nay Tô Mạt vẫn chưa về, nhà cửa bề bộn, anh ta thật sự không muốn về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
