Thế giới này rộng lớn lắm, cậu nên ra ngoài kia nhìn ngắm nhiều hơn, đàn ông tốt còn rất nhiều! Hay là để tớ giới thiệu anh trai tớ cho cậu nhé!"
"Anh trai cậu?" Tô Mạt biết gia đình Lưu Sanh là gia đình tái hôn, nhưng cô rất ít khi nghe Lưu Sanh nhắc đến mẹ kế và người nhà.
Cô cũng không hỏi nhiều.
"Đúng vậy! Con trai của mẹ kế tớ đấy! Đẹp trai lắm!"
Bây giờ Tô Mạt không có tâm trạng nghĩ đến chuyện này.
"Đúng rồi, cậu có biết bây giờ nhà Lục Thâm buồn cười đến mức nào không?" Lưu Sanh vừa nghĩ đến cái mùi lúc nãy ở nhà Lục Thâm là cô nàng lại muốn nôn, "Mẹ chồng cậu nằm trên giường kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay! Hôm nay là cuối tuần, mấy đứa con của bà ta không đứa nào ở nhà! Bà ta còn mặt mũi nhờ tớ gọi cậu về! Về để tiếp tục làm trâu làm ngựa hầu hạ nhà bọn họ sao?"
Tô Mạt cười lạnh một tiếng, "Nằm mơ đi!"
Trước đây mỗi lần Lưu Sanh đến tìm cô chơi, bà già mẹ Lục Thâm kia đều tỏ vẻ khó chịu!
Dẫn đến sau này Lưu Sanh cũng ít đến tìm cô.
Sau đó, bà quay về phòng, từ trong gối, dưới nệm lấy ra năm mươi đồng nhét vào tay Tô Mạt, nhỏ giọng nói, "Cầm lấy mà đi chơi đi!"
Tô Mạt lại một lần nữa cảm thấy chua xót, ba năm nay, cô ở nhà họ Lục hầu hạ già trẻ lớn bé, không kiếm được đồng nào, Lục Thâm mỗi tháng chỉ đưa cho cô hai mươi đồng tiền chợ, có lúc về nhà mẹ đẻ muốn mua gì cũng không có tiền!
Sau này nhất định cô phải cố gắng kiếm tiền báo hiếu ba mẹ!
Cô chỉ nhận lấy mười đồng, đẩy bốn mươi đồng còn lại vào tay mẹ, "Như vậy là đủ cho hai chúng con đi uống cà phê rồi."
"Cầm hết đi!" Lâm Tú Tú lại nhét năm mươi đồng vào túi áo con gái.
Cảnh tượng này vô tình lọt vào mắt Nhậm Mỹ Quyên, cô ta trừng lớn mắt!
Mẹ chồng vậy mà lại cho em chồng tiền! Rõ ràng số tiền đó phải là của con trai cô ta!
Đợi Tô Mạt và Lưu Sanh rời đi, Nhậm Mỹ Quyên không nhịn được hỏi mẹ chồng, "Mẹ, mẹ cho Tiểu Mạt tiền à?"
Trước đây cô ta làm đầu bếp ở nhà ăn của nhà máy dệt, sau đó vì ăn trộm thịt trong nhà ăn nên bị đuổi việc, bây giờ cả nhà ba người chỉ trông chờ vào số tiền trợ cấp hơn tám mươi đồng mỗi tháng của chồng.
Lâm Tú Tú liếc nhìn cô ta một cái, "Quần áo giặt xong chưa? Vậy thì ra vườn nhổ cỏ đi! Tiền của tôi, tôi muốn cho ai thì cho!"
Bà là giáo viên đã nghỉ hưu, mỗi tháng đều có lương hưu ổn định.
Nhậm Mỹ Quyên: "..."
Tức chết mất!
Đành phải bất mãn đi ra vườn nhổ cỏ! Bà già chết tiệt này quá thiên vị rồi!
Cô ta khẽ đánh vào miệng mình một cái, đều tại cái miệng này! Vừa nói là phải làm việc!
Tô Mạt và Lưu Sanh đến quán cà phê hiệu Thượng Hải ở góc phố.
Cửa sắt sơn màu xanh lá cây, nền nhà lát gạch hoa, tường tuy bong tróc nhưng không hề bẩn.
Ghế sofa bọc nhung kẻ, khăn trải bàn kẻ caro màu xanh lá cây.
Trên bức tường bên cạnh quầy bar có ghi món cà phê đặc biệt của ngày hôm nay.
"Uống gì?"
Lưu Sanh hỏi cô.
Trước đây Tô Mạt cũng thường xuyên lui tới đây, nhưng từ khi gả vào nhà họ Lục, cô rất ít khi đến những nơi như thế này.
Lục Thâm nói muốn làm Lục phu nhân của anh ta thì phải từ bỏ những thú vui tao nhã này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



