Lương hai người chưa đến hai trăm, phải nuôi bốn đứa con cùng hai người lớn, vậy mà có thể tiết kiệm được nhiều tiền và đồ có giá trị như vậy, chuyện này quá bất thường.
Chu Vân Thư lục lọi khắp nhà, từ phòng ngủ của Trương Văn Hoa đến phòng ngủ của Hoàng Hoa Ý, Chu Ngạn Thành, cuối cùng là phòng khách.
Đã tìm kiếm khắp nơi, kết quả ngoài một ít tiền và tem phiếu của họ ra thì không tìm thấy gì khác.
Cô cảm thấy Trương Văn Hoa chắc chắn có điều mờ ám, không muốn bỏ cuộc, liền ngồi xổm xuống đất suy nghĩ.
Vệ sinh trong nhà đều do cô dọn dẹp, vậy thì còn nơi nào mà cô không để ý đến không?
Nhà bếp!
Chu Vân Thư bỗng bừng tỉnh.
Trương Văn Hoa chưa bao giờ cho cô vào bếp, miệng thì nói cô nấu ăn không ngon, lãng phí lương thực, nguyên chủ đoán là sợ cô ăn vụng, vậy thực tế thì sao?
Cô chạy vào bếp lục lọi một hồi, quả nhiên tìm thấy mấy lá thư trong viên gạch bị lỏng ở góc bếp.
Mở ra xem, ánh mắt Chu Vân Thư lập tức trở nên lạnh lẽo.
...
Sáng hôm sau, Chu Vân Thư dậy sớm thu dọn đồ đạc, từ bệnh viện đi thẳng ra ga tàu.
Lúc đang đợi tàu ở ga, không ngờ lại gặp bố của nguyên chủ, Chu Chính Thư.
Để miếng gạc trên đầu không quá nổi bật, Chu Vân Thư cố tình đội một chiếc mũ phỏng theo kiểu quân đội màu xanh lá để che đi, lúc này nhờ vành mũ che khuất lại càng dễ dàng ngụy trang thành dáng vẻ im lặng, rụt rè của nguyên chủ: "Bố, bố đi công tác về rồi ạ?"
Chu Chính Thư là kỹ thuật viên trong nhà máy, thường xuyên phải đi công tác khắp nơi để sửa chữa máy móc hoặc hướng dẫn người khác sử dụng máy móc do nhà máy sản xuất.
Hôm đó Trương Văn Hoa đột nhiên ra tay với nguyên chủ cũng là vì ông ta vừa hay đi công tác, bà ta muốn tranh thủ thời gian, đưa nguyên chủ về nông thôn rồi tính sau.
Không ngờ Chu Vân Thư đã xuyên không tới, trực tiếp lột trần bộ mặt của bà ta.
"Chuyện của con bố đều nghe nói cả rồi, xin lỗi, là do bố quá ít quan tâm đến con, mới khiến con phải chịu nhiều khổ cực như vậy." Chu Chính Thư vẻ mặt áy náy.
Chu Vân Thư vừa định nói không cần, đã nghe ông ta đổi sắc mặt, nghiêm nghị nói: "Nhưng mà lúc xảy ra chuyện, sao con không gọi điện cho bố trước. Bây giờ chuyện ầm ĩ thành ra thế này, nhà chúng ta ở nhà máy mất hết cả mặt mũi rồi."
"Chung một chăn không thể ngủ ra hai loại người. Lúc mẹ con còn sống, bố còn khá giống một người bố. Trương Văn Hoa đến rồi, bố cũng giống như bà ta, trở thành một người bố kế giả tạo rồi!"
"Con..." Chu Chính Thư tức đến nghẹn lời.
Chu Vân Thư cười lạnh, trực tiếp vạch trần sự giả tạo của ông ta: "Chẳng lẽ không phải sao? Con bị mẹ kế ngược đãi, trông thì bố có vẻ không biết, nhưng thật ra cũng chẳng vô tội chút nào. Sống chung dưới một mái nhà, con vốn dĩ hoạt bát vui vẻ, sau này lại trở nên yếu đuối nhút nhát, chẳng lẽ bố không hề chú ý đến? Còn nữa, con cái của Trương Văn Hoa đứa nào đứa nấy đều được nuôi dưỡng khỏe mạnh, sắc mặt hồng hào, quần áo sạch sẽ không mảnh vá, còn con thì gầy gò, mặt vàng như nghệ, quần áo vá chằng vá đụp, chẳng lẽ bố không nhìn thấy? Con đường đường là con gái ruột, lại bị con gái riêng của bà ta đẩy đến ở phòng chứa đồ, chẳng lẽ bố cũng không biết? Từng chuyện từng chuyện một, bao nhiêu manh mối như vậy, chỉ cần bố để tâm một chút, nói giúp con một câu, ngày tháng của con đâu đến nỗi thê thảm như vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


