Nhìn hai bọc đồ được gói rất chặt, Chu Vân Thư vô cùng cảm động: "Cảm ơn chị, chị Xuân Yến, cũng cảm ơn dì Diêu."
Cô cảm ơn nghiêm túc như vậy, Xuân Yến ngược lại có chút ngại ngùng, rụt rè nói: "Chị không giỏi bằng mẹ chị đâu. Biết em thích đọc sách, nên chị đã gói sách giáo khoa cấp ba của em mang đến đây."
Cô không nói, Chu Vân Thư suýt nữa thì quên mất phải chuẩn bị sách giáo khoa, còn ba năm nữa sẽ mở lại kỳ thi đại học, đến lúc đó cô chắc chắn sẽ tham gia.
"Xuân Yến, chị thật chu đáo, em thật sự cảm ơn chị nhiều lắm."
"Người phải nói cảm ơn là chị mới đúng, nếu không phải em nhường công việc cho chị, có lẽ sau khi tốt nghiệp chị cũng phải đi về nông thôn!"
Xuân Yến có chút nói trúng tim đen, Diêu Nguyệt Phương vội vàng kéo cô con gái vô tâm của mình lại.
Chu Vân Thư không để ý mà cười, nói: "Dì Diêu, cháu không sao đâu ạ. Về nông thôn cũng tốt, cháu có tiền có phiếu lại có đơn xin nghỉ ốm, xa rời nơi thị phi này, càng tiện cho việc dưỡng bệnh!"
Nghe cô nói nhẹ nhàng như vậy, Diêu Nguyệt Phương vẫn có chút đau lòng: "Được, cháu hãy dưỡng bệnh cho tốt. Ngày mai chúng dì cũng không thể tiễn cháu được, nên đã chuẩn bị cho cháu một ít đồ ăn để ăn trên đường. Hy vọng sau này cháu bình an, mọi việc thuận lợi!"
"Cháu sẽ." Chu Vân Thư nghiêm túc gật đầu.
Diêu Nguyệt Phương xoa đầu cô: "Đến nơi nhớ viết thư về báo bình an cho chúng dì nhé!"
"Được!"
Khi tiễn hai mẹ con xuống lầu, Diêu Nguyệt Phương bảo con gái mình là Xuân Yến ra nhà xe đẩy xe đạp, còn bà thì ghé vào tai cô nhỏ giọng nói: "Đồng chí quân nhân mà sáng nay cháu giao cho dì, dì đã tìm người chữa trị xong rồi, bây giờ người đó đã tỉnh lại, cháu có thể yên tâm rồi."
Chu Vân Thư không trả lời, chỉ nháy mắt với bà ra hiệu đã nhận được.
Đợi đến đêm khuya vắng lặng, Chu Vân Thư bò dậy khỏi giường, bật màn chắn không gian di động rồi lén lút rời khỏi bệnh viện.
Vốn dĩ cô còn nghĩ sẽ tạm thời tha cho đám người Trương Văn Hoa, không ngờ lúc sắp đi còn làm chuyện ghê tởm, vậy thì đừng trách cô trả thù.
Đi một mạch đến cổng nhà họ Chu, cô ghé tai nghe ngóng động tĩnh bên trong, xác định mọi người đều đã ngủ say, cô vẫn dùng kỹ năng tạo ra chìa khóa, đường hoàng mở cửa đi vào.
Toàn bộ việc dọn dẹp vệ sinh trong nhà đều do nguyên chủ làm, nên cô biết rõ như lòng bàn tay nơi Trương Văn Hoa và những người khác cất giấu đồ đạc.
Có màn chắn không gian di động, dù gây ra động tĩnh lớn đến đâu cũng không bị truyền ra ngoài, cô cứ thế thỏa sức lục lọi.
Trương Văn Hoa ngoài số tiền công khai, còn để một chiếc hòm có khóa dưới gầm giường.
Nguyên chủ nhát gan, cũng không dám động vào, dĩ nhiên không biết bên trong có gì.
Bố cô, Chu Chính Thư, là kỹ thuật viên trong nhà máy, lương tháng khoảng hơn một trăm, cộng thêm phụ cấp thỉnh thoảng đi công tác cũng không quá một trăm rưỡi.
Mẹ kế Trương Văn Hoa làm ở nhà ăn, một tháng cũng chỉ ba mươi mấy.
Anh kế Hoàng Hoa Sinh mới đi làm chưa đầy một năm, lương chỉ mười mấy tệ, chỉ đủ cho hắn ta tiêu xài, có thể bỏ qua không tính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


