Trong phòng, Hứa Hạ trở mình, coi như không nghe thấy lời bác gái cả. Ngược lại cậu em trai ở giường đối diện rón rén ngồi dậy, sợ làm cô thức giấc.
Ngay khi Hứa Hạ định ngủ tiếp, trong sân lại vang lên tiếng gà trống “quang quác” giãy giụa lần cuối.
Tiếng kêu còn chói tai hơn cả giọng bác gái cả, khiến người ta hoàn toàn mất ngủ.
Một lát sau, Hứa Hạ nghe thấy bác gái cả đang thì thầm to nhỏ với bà nội về cô.
“Mẹ, mẹ không thể cứ nuông chiều Hứa Hạ mãi được. Tiểu Xuân gả được cho sĩ quan là do con bé có bản lĩnh, lại biết cách làm người ta thích. Cùng là tốt nghiệp cấp ba, Tiểu Xuân thi một lần là đậu vào hợp tác xã cung tiêu, còn Hứa Hạ thì sao? Tốt nghiệp cấp ba một cách miễn cưỡng, đến giờ vẫn chưa tìm được việc làm, ỷ vào việc mình xinh đẹp, một lòng muốn trèo cao vào nhà quyền thế. Nhưng nó không nghĩ lại xem, người thật sự có bản lĩnh ai lại đi để mắt đến cái bình hoa di động như nó?”
Điền Mai nhìn cháu gái Hứa Hạ chỗ nào cũng thấy ngứa mắt. Từ sau khi vợ chồng chú em qua đời, mẹ chồng cưng chiều Hứa Hạ hết mực, muốn gì được nấy. Bà ta chính là không thuận mắt việc Hứa Hạ được ngủ nướng nên mới cố ý đi gõ cửa: “Cho dù đàn ông thấy nó xinh đẹp, nhất thời ham của lạ mà yêu đương chơi bời nhưng kết hôn ấy à? Ha ha, không có cửa đâu.”
Vương Tú Phương không vui khi nghe con dâu nói những lời này: “Vậy cô muốn thế nào? Để Hạ Hạ cả đời không lấy chồng, ở mãi với chúng ta sao?”
Khi cháu gái lớn dẫn bạn trai về nhà, bà từng đề cập, nếu như cháu rể là sĩ quan, chi bằng giới thiệu cho cháu gái út một mối. Ngặt nỗi con dâu và cháu gái lớn không tiếp lời, mấy lần chặn họng bà, nhận ra sự không tình nguyện của họ, bà cũng không nhắc lại chuyện này nữa.
“Mẹ, mẹ đừng dọa người ta.” Điền Mai không muốn nuôi cháu gái cả đời: “Ý của con là người của Văn phòng Thanh niên trí thức đã đến mấy lần rồi, Hứa Hạ không có việc làm, lại chưa có bạn trai, nó ở nhà lười biếng như thế nên để nó xuống nông thôn rèn luyện, tôi luyện ý chí gian khổ giản dị.”
“Chẳng phải Kiến Thiết cũng không có việc làm sao, sao cô không bảo nó đi xuống nông thôn?” Vương Tú Phương xót cháu gái út phải xuống nông thôn chịu khổ.
Hạ Hạ nhà bà số khổ, bảy tuổi mất mẹ, mười tuổi lại mất cha, hai chị em đều dựa vào bà nội là bà đây kéo cày nuôi lớn. Vợ thằng cả trách bà thiên vị chị em Hứa Hạ nhưng trước lúc lâm chung, con trai út nắm chặt tay bà, điều không yên lòng nhất chính là hai đứa trẻ này, làm sao bà có thể không chăm sóc chúng nhiều hơn?
Hứa Kiến Thiết là con trai út của Điền Mai, chỉ lớn hơn Hứa Hạ một tháng, anh ta cũng nằm trong danh sách vận động của Văn phòng Thanh niên trí thức.
Nhắc đến con trai út, Điền Mai không nhịn được nhếch khóe môi: “Tiểu Xuân nói rồi, con bé đã tìm cho Kiến Thiết một công việc công nhân tạm thời, hai ngày nữa là đi làm.”
Vẫn là con gái bà ta giỏi giang, tự mình tìm được việc làm, còn gả cho một người đàn ông ưu tú, đồng thời giúp đỡ gia đình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
