So với đồ lười biếng Hứa Hạ kia, con gái bà ta tốt hơn gấp vạn lần.
Lời vừa dứt, thấy sắc mặt mẹ chồng không đúng, Điền Mai vội vàng giải thích: “Mẹ, mẹ đừng trách con chỉ lo cho con trai mình, Hứa Hạ không phải do con đẻ ra, con vốn chẳng có lý do gì giúp nó tìm việc. Hơn nữa con cũng không có bản lĩnh đó, đều là công lao của Tiểu Xuân cả.”
“Vậy nó làm chị, không biết giúp đỡ em gái sao?” Vương Tú Phương nói mà phát bực: “Đều mang họ Hứa, cứ phải phân chia rạch ròi như thế. Được được được, các người có bản lĩnh, chúng ta tách ra ăn riêng là được chứ gì!”
Bà cụ giận vì chuyện lớn như vậy mà gia đình con trai cả giấu bà kín như bưng, không hé răng nửa lời. Đây là sợ bà biết rồi sẽ ép cháu trai nhường công việc cho Hạ Hạ sao? Bà là loại người ngang ngược vô lý như thế à?
Vương Tú Phương vứt con gà trong tay xuống, đùng đùng kéo cháu trai út Hứa Phong Thu xuống bếp: “Siêng năng làm cái gì, chưa chắc người ta đã khen cháu tốt đâu.”
Từ nhỏ tính tình Hứa Phong Thu lầm lì, nửa ngày không rặn ra được một câu, cứ thế để bà nội kéo xuống bếp.
Quả thật Điền Mai đã toan tính đợi mọi chuyện chắc chắn rồi mới nói, nếu không với sự thiên vị của mẹ chồng, lỡ như bà bắt con trai nhường công việc cho Hứa Hạ thật, chắc bà ta tức hộc máu.
Cho nên ngay cả chồng mình bà ta cũng không nói chuyện này, chỉ có bà ta và con gái biết.
Quay đầu nhìn thoáng qua nhà bếp, Điền Mai vừa chột dạ, lại vừa nghĩ đến việc Hứa Hạ sắp phải xuống nông thôn, trong lòng vui sướng không kể xiết. Đến nông thôn là phải lên núi xuống ruộng, Hứa Hạ được mẹ chồng nuôi đến mức nũng nịu yếu ớt, vừa hay xuống nông thôn để bị mài giũa một chút.
Còn Hứa Hạ ở trong phòng, nghe thấy mấy chữ “xuống nông thôn” là đầu cô liền phình to.
Hứa Hạ không phải nguyên chủ, cô có đạo đức, sẽ không đi quyến rũ chồng người ta nhưng cô cũng không muốn xuống nông thôn.
Hiện giờ là năm 1970, Hứa Hạ không phù hợp chính sách “để lại một người”, em trai nhỏ hơn cô sáu tuổi, không thể để em trai đi xuống nông thôn được.
Nếu Hứa Hạ không xuống nông thôn thì phải có việc làm trong thành phố, hoặc là kết hôn.
Tình hình nhà họ Hứa, Hứa Hạ rất rõ. Bà nội thương cô nhưng tiền trong tay người già có hạn, không đủ để mua cho cô một công việc. Còn nhà bác cả và cô hai, càng không có lòng tốt đến mức tìm việc cho cô.
Còn về chuyện lấy chồng, Hứa Hạ đã tỉ mỉ nhớ lại, trong số những người đàn ông nguyên chủ quen biết, không có ai đáng để gửi gắm cả.
Nói đi nói lại, rất có khả năng Hứa Hạ phải xuống nông thôn.
Một tia nắng chiếu vào trong phòng, Hứa Hạ thở dài sầu não. Lúc này bà nội cô đến gõ cửa, bảo là đã làm cho cô món trứng gà khuấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
