Ngưu Hương Hương cũng chua xót, nhưng đó là chanh chua xát vào vết thương đau rát, bà tức giận đến mức tiến lên tát một cái vào lưng Bùi Thiên Vân, đánh cho cô nhe răng trợn mắt, nhất thời cắt đứt dòng cảm xúc bi thương kia.
“Còn nữa, mày khóc tang à, khóc cái gì mà khóc, mở to mắt chó của mày ra mà nhìn cho kỹ, nhìn mày học thành lang băm rồi đây, không biết bắt mạch nữa hả.”
Bùi Thiên Vân theo bản năng buông con nhóc ra sờ sờ mạch đập của cô bé, khá lắm, mạch đập thế này không sống được trăm tám mươi tuổi thì đúng là đoản mệnh.
Nhưng mà...
“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”
Bùi Thiên Vân bế con nhóc lên, vô cùng may mắn sờ sờ khuôn mặt cô bé, sờ phải một tay đầy nước, cô mím môi, cảm giác may mắn đó lại biến thành sợ hãi.
“Con đưa Hưu Hưu đi thay quần áo khô trước đã, kẻo lát nữa lại bị cảm.”
“Nhanh lên, Tiểu Lộc đi rót chút nước trà cho các chú các bác, còn mấy đứa nhóc các con nữa.”
Trước tiên Ngưu Hương Hương xua tay với Bùi Thiên Vân rồi nhìn sang mấy đứa nhóc đang khóc bên cạnh sa sầm mặt mày.
“Tất cả nín khóc cho bà, nói cho bà biết sao lại rơi xuống nước hả?”
Người làm chủ trong nhà là Ngưu Hương Hương, bà vừa sa sầm mặt mày trông rất dọa người, mấy đứa trẻ lớn chút cứ thút thít không nói nên lời.
“Ây da Hương Hương thím đừng vội, người không sao là tốt rồi.” Đại đội trưởng Bùi vội vàng an ủi bà rồi nói: “Cái này phải để Hưng Quốc nói cho thím nghe, là do cậu ấy cứu người về đấy.”
Ngưu Hương Hương ngạc nhiên nhìn sang chàng trai trẻ bên cạnh Đại đội trưởng Bùi là Đoạn Hưng Quốc, anh ta cũng chỉ mới ngoài hai mươi, để đầu đinh gọn gàng, mày rậm mắt to trông có vẻ thật thà chín chắn, là kiểu người được yêu thích nhất thời bấy giờ.
Cũng là con rể tương lai của nhà bà, vị hôn phu của Bùi Thiên Vân.
“Trùng hợp vậy sao? Ây da thằng Hưng Quốc à, sao cháu giỏi quá vậy, hôm nay thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm...” Ngưu Hương Hương rất cảm kích và vui mừng, càng nhìn Đoạn Hưng Quốc lại càng thấy thuận mắt.
Trước đây còn cảm thấy nhà cậu ta có chút vấn đề, chuyện hôn sự sau này phải xem xét lại đã, bây giờ à, bà cảm thấy chuyện này hoàn toàn không có vấn đề gì.
Đối mặt với lời cảm ơn của Ngưu Hương Hương, trên mặt Đoạn Hưng Quốc thoáng qua một tia không tự nhiên nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, anh ta nở nụ cười nói lời khách sáo.
“Thím Ngưu đừng khách sáo, cháu cũng không làm gì cả, Hưu Hưu không sao là tốt rồi...”
Dáng vẻ chín chắn lại không tranh công này của anh ta khiến Ngưu Hương Hương càng thêm yên tâm.
Mặc dù chuyện gia đình anh ta khiến Ngưu Hương Hương có chút không hài lòng, nhưng kết hôn mà, con người vẫn là quan trọng nhất. Bản thân Đoạn Hưng Quốc làm việc trong thành phố, người lại đáng tin cậy, hai đứa nhỏ sau này kết hôn rồi tự sống cuộc sống của mình chắc chắn cũng sẽ hòa thuận êm ấm.
Ngưu Hương Hương hài lòng lại càng hài lòng, vừa cảm ơn người ta vừa mời bọn họ uống trà.
Chỗ bọn họ không sản xuất trà, đi mua trà lại cần phiếu, ở nông thôn quanh năm suốt tháng chỉ có chút phiếu đó cho nên dùng lá trà mời khách là rất coi trọng người ta rồi.
Mọi người vì con nhóc mà trễ nải không ít thời gian, bây giờ cũng không để ý chút thời gian uống trà này nữa bèn ngồi xuống uống chút trà, cắn chút hạt óc chó náo nhiệt hẳn lên, không khí quét sạch vẻ nặng nề vừa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
