Trong nhà Bùi Thiên Vân vừa thay quần áo cho con nhóc xong, xoay người cất quần áo bẩn, quay đầu lại liền bắt gặp một đôi mắt to sáng ngời ngây thơ.
Bùi Thiên Vân vui mừng khôn xiết: “Hưu Hưu.”
Hưu Hưu không nói gì, vẻ mặt ngơ ngác ngồi trên giường, nghiêng đầu nhìn Bùi Thiên Vân giống như chưa phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra.
Bùi Thiên Vân chẳng quan tâm nhiều như vậy, cô bước tới ôm lấy người rồi hôn chùn chụt một cái thật mạnh, mắt lại hơi đỏ lên, đau lòng xoa đầu cô bé.
“Bé ngoan, có chỗ nào khó chịu không?”
Cuối cùng Hưu Hưu cũng hoàn hồn, cô bé đưa tay dụi dụi mắt mình sau đó ôm cái đầu nhỏ, bên trong lướt qua từng đợt hình ảnh lộn xộn, căng tức đến phát hoảng.
Nhưng mà...
“Tim, đau.” Hưu Hưu ôm lấy ngực mình, cảm giác đó giống như là có ai đấm cho cô bé mấy cú vậy.
Xấu xa lắm cơ.
Tim khó chịu?
Bùi Thiên Vân cuống đến mức quên mất bản thân cũng là bác sĩ, không nghĩ ngợi gì bế con nhóc chạy thẳng ra ngoài.
“Mẹ, mẹ, Hưu Hưu đau tim, mẹ mau xem cho con bé đi.”
“Cái gì?”
Ngưu Hương Hương không kịp vui mừng vì con nhóc đã tỉnh, chạy tới ôm người vào lòng kiểm tra cho cô bé.
Nhịp tim không vấn đề, nhiệt độ cơ thể cũng bình thường, vấn đề lớn bên ngoài thì không có.
Thấy họ đi ra ánh mắt Đoạn Hưng Quốc đầu tiên rơi vào khuôn mặt vị hôn thê Bùi Thiên Vân của mình, sau đó nhìn sang Hưu Hưu ôn tồn nói: “Có thể là do nín thở trong nước lâu quá, vuốt ngực cho con bé thuận khí là được.”
Người này tướng mạo không thể nói là tuấn tú nhưng ngũ quan đoan chính, vẻ mặt đầy chính khí, bất kể là người lớn hay trẻ con nhìn thấy anh ta đều khó mà ghét được.
Nhưng Hưu Hưu lại rùng mình một cái, vừa rồi con nhóc còn ỉu xìu không chút tinh thần lúc này lỗ tai sắp dựng đứng cả lên.
Những hình ảnh lộn xộn như mớ len rối trong đầu dần dần được sắp xếp lại, sau đó dừng lại ở hình ảnh trước khi cô bé hôn mê.
Con nhóc bốn tuổi kiến thức có hạn, rất nhiều thứ cô bé không thể hiểu, nhưng cô bé biết.
“Xấu.”
Đội của họ có khoảng 800 người, bên dưới chia thành 8 tiểu đội sản xuất, mà Ngưu Hương Hương và mọi người thuộc tiểu đội sản xuất số 1, cũng là tiểu đội mà đại đội trưởng trực thuộc. Không chỉ đại đội trưởng, ngay cả kế toán, bí thư chi bộ thôn cũng đều xuất thân từ tiểu đội sản xuất số 1 của họ.
Mà những người này toàn là người thân thích dây mơ rễ má đàng hoàng của Ngưu Hương Hương và mọi người.
Đặc biệt là đại đội trưởng Bùi Kiến Toàn, đó là cháu trai ruột của chồng Ngưu Hương Hương, tính lên trên là cùng một ông nội ruột.
Khoan nói đến chuyện họ hàng trong nhà có tiền đồ, chỉ nói riêng nhà họ thôi cũng là những nhân vật đỉnh của chóp rồi.
Ngưu Hương Hương là y sĩ chân đất có thâm niên nhất trong công xã, hàng năm đều phải đi các đội sản xuất trong công xã để tuần tra và đào tạo. Còn chồng bà ấy lại là thợ mộc già nổi tiếng, thời gian này đang đi ra ngoài làm việc. Trong hoàn cảnh như vậy, 4 đứa con trong nhà họ cũng không hề kém cạnh.
Con cả Bùi Thiên Hắc từ nhỏ theo gia đình học nghề, là thợ đan lát chính quy làm việc ở xưởng nội thất công xã.
Con thứ hai Bùi Thiên Bạch, tuy những năm đầu đi lính, hai năm trước xuất ngũ trở về liền đảm nhiệm chức chủ nhiệm doanh trại dân quân, bảo vệ an toàn cho công xã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
