Đang định nói tiếp thì bên kia ngọn núi đột nhiên truyền đến tiếng la hét vang dội, không xác định được vị trí cụ thể nhưng âm thanh đó vang vọng khắp cả thung lũng.
“Hương Hương, Hương Hương.”
“Bé Hưu Hưu nhà bà rơi xuống nước rồi, bà mau về đi...”
Ngưu Hương Hương đang nói chuyện thì sắc mặt thay đổi hẳn, đặt chiếc gùi nặng trĩu trên lưng sang một bên rồi chạy thật nhanh về phía nhà.
“Lê Hoa, cô trông chừng giúp tôi với.”
Lúc này đang là giờ bận rộn làm việc nhưng trong sân nhà bà lại có rất nhiều người, Ngưu Hương Hương không kịp nhìn kỹ vội vàng nhảy qua mương nước phía trước, giẫm lên bùn đất ngập nửa bàn chân chạy về.
Ngưu Hương Hương liếc mắt một cái đã thấy con nhóc nhà mình, cô bé cứ nằm im lìm không một tiếng động trên bệ giặt đồ bằng đá, cả người ướt sũng.
Sắc mặt cô bé trắng bệch không còn giọt máu, bím tóc sừng dê mới chải sáng nay giờ rũ rượi bết bát, chiếc quần đùi màu vàng nhạt dính đầy lá cây dưới nước, đôi chân nhỏ đi dép xăng đan dính đầy bùn đất.
Mấy đứa nhóc bên cạnh vây quanh đó khóc hu hu.
“Bé Hưu Hưu, bé Hưu Hưu.”
Sắc mặt Ngưu Hương Hương lập tức trắng bệch, bà khóc lóc nhào tới sờ sờ mặt con nhóc rồi sờ sờ cổ, sờ sờ tay nhỏ.
Thì thấy mạch đập còn rất mạnh.
Nghe lại nhịp tim, trái tim nhỏ bé đập thình thịch, còn có tiếng ngáy ngủ nho nhỏ.
Đại đội trưởng Bùi ở bên cạnh nói: “Thím Hương Hương à, thím đừng khóc, đứa nhỏ không có việc gì đâu, chỉ là ngủ quên thôi.”
Ngưu Hương Hương: “...”
“Không sao mà các người đứng đây làm gì? Đưa tang à? Tiên sư cha nhà các người, còn đặt đứa bé lên trên này, sao các người không tìm cái quan tài ném thẳng vào đó luôn đi...”
Ngưu Hương Hương vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa thẹn vừa giận, đứng dậy chống nạnh trừng mắt nhìn đám người có mặt tại đó, bộc lộ hết vẻ đanh đá.
Đại đội trưởng Bùi ngượng ngùng: “Không phải, trong nhà thím không có ai, chúng tôi cũng không tìm được chỗ đặt mà.”
Ngưu Hương Hương giận dữ: “Ôm người trên tay thì sẽ mệt chết à?”
Mệt thì không nhưng mà suýt nữa dọa chết ông ấy rồi.
Những người khác cũng ngượng ngùng nói: “Không nghĩ ra mà.”
Bọn họ là một đám đàn ông bốn năm mươi tuổi, biết xảy ra chuyện thì vội vàng chạy tới, đâu có nghĩ được đến những chuyện này.
Ngay lúc trong sân đang ồn ào náo nhiệt thì từ xa cũng liên tiếp truyền đến những tiếng gọi lo lắng.
“Hưu Hưu.”
“Hưu Hưu.”
Những người trong nhà họ Bùi cũng vội vàng chạy về, nhìn thấy con nhóc nằm trên bệ giặt đồ không chút sinh khí, mặt mày ai nấy đều tái mét, không nghĩ ngợi gì mà gào khóc theo.
Trong tiếng gào khóc có một giọng khóc đặc biệt nổi bật.
“Hưu Hưu à, cô sai rồi, sáng nay cô không nên ăn vụng bánh gạo của cháu, cháu mau về đi mà.”
“Cháu về đi cô sẽ trộm tiền riêng của bà nội dẫn cháu đi chơi.”
“Hưu Hưu à.”
Cô út nhà họ Bùi là Bùi Thiên Vân nằm bò lên bệ giặt đồ mà ngày thường cô vẫn xa cách, đôi mắt xinh đẹp trong veo đỏ hoe, nước mắt cứ thế tuôn rơi như không cần tiền, hai tay ôm chặt lấy con nhóc, sự bi thương trong giọng nói khiến ai nghe thấy cũng chua xót trong lòng.
“Trộm tiền riêng của mẹ mày, tiên sư cha nhà mày, tao thấy mày đổi nghề làm thợ thổi kẹo đường đi, không muốn sống nữa hả, kiếp trước bà đây tạo nghiệp gì mà sinh ra thứ chó chết như mày...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
