Tháng Năm bước vào hè, mặt trời vàng rực chiếu rọi xuống mặt đất, soi sáng cả vùng trũng núi non vàng óng kia.
Đây là một vùng đồi núi, từ chân núi đến đỉnh núi được sửa sang ngay ngắn thành từng mảnh ruộng, mép ruộng chừa lại bờ ruộng vừa một người đi, bên trong trồng cải dầu dày đặc, những hạt cải dầu trĩu nặng treo trên cành toát lên vẻ được mùa.
Một nhóm nông dân mặc áo xám xám xanh xanh đang cầm liềm nhanh nhẹn thu hoạch vụ mùa này, từng nhát lại từng nhát, sự bận rộn cũng không ngăn được vẻ náo nhiệt.
“Thím à, chuyện của con bé Xuyên Xuyên nhà thím đã định ngày chưa?”
Ở một nơi râm mát khuất ánh mặt trời, hai người phụ nữ vừa cắt cải dầu vừa trò chuyện.
Người thím cười trả lời: “Vẫn chưa đâu, đang tính đợi gieo ngô xong rồi mới xem.”
Vừa nói tay cầm liềm của bà xoèn xoẹt mấy cái, một mảng cải dầu rơi xuống, bà nhanh nhẹn ném vào chiếc gùi sau lưng, chiếc vòng bạc trên cổ tay trắng nõn lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Đợi đến khi cắt xong mảnh này gùi cũng đã đầy, người thím chính là Ngưu Hương Hương đứng thẳng người dậy, trong nháy mắt đã cao hơn người bên cạnh hơn nửa cái đầu, bà ngáp một cái thật to.
“Nhiệm vụ hoàn thành, về nhà nghỉ thôi, sáng mai chúng ta qua sớm một chút, làm một buổi sáng là xong sau đó là có thể nghỉ ngơi thư giãn rồi.”
Dương Lê Hoa dùng tay áo lau mồ hôi rồi cảm thán: “Đúng vậy, may mà có mọi người, tôi cũng được hưởng ké chút hời.”
Thời gian này đang là lúc thu hoạch, đội sản xuất áp dụng hình thức khoán đất tính công điểm, trực tiếp chia công điểm cố định và đất cố định cho từng nhà, làm sớm hay muộn là tùy vào mỗi nhà.
Dương Lê Hoa là góa phụ, một mình không làm xuể, đội sản xuất bèn phân bà ấy vào nhóm bên nhà họ Bùi, người nhà họ đều là người có sức lực, làm việc nhanh nhẹn lại không lười biếng, cũng coi như là chiếu cố bà ấy.
Ngưu Hương Hương kéo chiếc khăn lụa trên cổ thấm mồ hôi rồi cười nói: “Đâu có, Lê Hoa cô làm việc cũng hăng lắm chứ bộ, tôi mới là người đi theo cho đủ số đây này.”
Dương Lê Hoa: “Thím là thầy thuốc chắc chắn là không giống rồi, tôi mà là thím thì tôi cũng lười xuống ruộng, dù sao cũng đâu thiếu chút này.”
Ngưu Hương Hương thở dài: “Người đông thì ăn cũng nhiều mà, tôi chơi thì cũng là chơi, cũng chỉ lúc bận rộn mới giúp một tay thôi.”
Vừa nói họ vừa cõng gùi đi về phía sân phơi ở đầu bên kia, hạt cải dầu này cắt xong còn phải phơi nắng vài ngày, đến lúc đó mới gom lại đem đi ép dầu.
Sau đó nghỉ ngơi chưa được hai ngày lại phải xới đất chuẩn bị trồng ngô, cấy lúa nước.
Cái cuộc sống nhà nông này đúng là chẳng dừng lại được chút nào.
Dương Lê Hoa cảm thán: “Vẫn là ở thành phố tốt hơn, tôi chỉ mong thằng Thuận Lợi nhà tôi sau này có thể vào thành phố.”
Ngưu Hương Hương: “Bảo nó ráng học hành cho giỏi, học xong rồi thì vào trong thành phố tìm việc làm.”
Hai người cứ vừa đi vừa nói chuyện từ việc đồng áng sang việc nhà cửa, rồi lại nói đến chuyện con cái trong nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
