Vương Quế Anh trợn mắt há miệng: “Lâm Thúy, lời này của cô...”
Nhà họ Vạn đương nhiên không muốn làm lớn chuyện. Dù sao chuyện này vốn là nhà họ làm không tử tế, nhất là Vạn Đức Tài sắp kết hôn với con gái chính ủy. Nếu chuyện bội hôn thật sự truyền tới tai chính ủy, có khi cuộc hôn nhân này cũng chẳng thành.
Toàn thân Vạn Đức Tài chấn động. Anh ta vừa lo cuộc hôn nhân giữa mình và con gái chính ủy sẽ gặp trở ngại, vừa khó tin nhìn Lâm Thúy, kinh ngạc trước cô gái sinh ra và lớn lên ở nông thôn, trông mềm mại yếu đuối nhưng lời lẽ lại sắc bén đến vậy.
“Anh thấy sao, đại đội trưởng Vạn?” Lâm Thúy chợt ngước mắt nhìn Vạn Đức Tài, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, như thể chắc chắn anh ta sẽ đồng ý.
“Đúng vậy, đội trưởng. Những gì đồng chí Lâm Thúy nói, nhà tôi đều sẽ làm.” Vạn Đức Tài không dám đánh cược, cũng không đánh cược nổi, chỉ có thể đồng ý với mọi yêu cầu của Lâm Thúy: “Chỉ là phiếu xe đạp, phiếu máy khâu và phiếu công nghiệp mua đồng hồ rất khó kiếm, trong thời gian ngắn tôi chưa thể đưa được.”
“Vậy trước khi anh kết thúc kỳ nghỉ thăm nhà thì lo xong đi. Nhưng phải có đội trưởng làm chứng, viết giấy cam kết, ký tên rồi điểm chỉ.” Lâm Thúy không muốn tiếp tục ngậm bồ hòn làm ngọt. Cô móc tờ giấy đã chuẩn bị sẵn trong túi ra, nhìn Vạn Đức Tài ký tên vào mục người cam kết.
Thấy tờ giấy lại được Lâm Thúy gấp gọn cất vào túi, Vạn Đức Tài ngơ ngác nhìn dấu đỏ tươi trên ngón cái, mơ hồ cảm thấy mọi chuyện đang dần trượt khỏi tầm kiểm soát. Dường như tất cả vốn không nên thành thế này.
Nhận được câu trả lời vừa ý, khóe môi Lâm Thúy hơi cong lên. Cô quay sang nhìn bà mối Hồng Mai: “Thím Hồng Mai, ba món lớn khi kết hôn đều do anh nuôi của cháu lo, vậy phiền thím giúp cháu tìm một đối tượng thích hợp. Anh nuôi cháu, đại đội trưởng Vạn, đặc biệt quan tâm chuyện hôn nhân của cháu. Chờ chuyện thành rồi chắc chắn không thiếu phần cảm ơn thím. Yêu cầu tìm đối tượng của cháu cũng không cao. Thứ nhất, thành phần gia đình phải tốt. Dù sao nhà cháu ba đời bần nông, ông nội cháu còn là liệt sĩ hy sinh khi chống lũ cứu hộ ở công xã, cả nhà lý lịch trong sạch. Thứ hai, gia đình đối tượng phải là người biết giữ lời, tuyệt đối không thể mặt dày vô liêm sỉ.”
Hết câu này đến câu khác đều nhấn mạnh thành phần phải tốt, phải biết giữ lời, từng chữ từng câu chẳng khác nào những cái tát liên tiếp quật thẳng vào mặt người nhà họ Vạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)