Lâm Thúy đã biết trước diễn biến cốt truyện, đương nhiên phải tránh chuyện đó. Đặc biệt là tiền bồi thường nhất định phải lấy, tuyệt đối không thể để nhà họ Vạn được lợi.
Vạn Đức Tài nhìn cô gái đồng hương đã nhiều năm không gặp, nhất thời kinh ngạc vì trong làng lại có một cô gái môi hồng răng trắng như vậy, nhưng vẫn bình tĩnh gật đầu: “Đồng chí Lâm Thúy, cô cứ nói. Chỉ cần tôi làm được.”
Trước khi tới đây, Vạn Đức Tài đã nghĩ sẵn sẽ bồi thường cho cô ba mươi tệ. Đây không phải khoản tiền nhỏ, gần bằng tiền tiết kiệm một năm của một gia đình nông thôn bình thường.
Anh ta vừa dứt lời, trước cửa nhà họ Lâm đã vang lên một trận ồn ào. Đội trưởng Tôn Vệ Quốc và bà mối thím Hồng Mai trước sau chạy tới, được giọng nói lanh lảnh của Lâm Tiểu Bảo đón vào nhà: “Cô út, người đến rồi.”
Lâm Thúy quay đầu nhìn hai người mình mời tới trợ giúp, vội vàng đón họ vào nhà rồi còn tự tay pha hai chén trà ngon. Bánh trà Phổ Nhĩ mua từ hợp tác xã cung tiêu tỏa hương thơm ngào ngạt.
“Chuyện gì thế này?” Đội trưởng Tôn Vệ Quốc nắm cây tẩu thuốc dài một thước, đôi mắt già nua hõm sâu đảo qua mọi người trong gian nhà chính của nhà họ Lâm, mơ hồ nhận ra có gì đó không ổn.
Hai nhà này, người nhà họ Lâm mặt mày xanh mét, người nhà họ Vạn thì đầy vẻ ngượng ngùng. Trông chẳng giống thông gia, ngược lại giống kẻ thù hơn.
Người duy nhất trong phòng còn mang nét cười là Lâm Thúy: “Đội trưởng, bác tới vừa đúng lúc, tiện làm chứng giúp bọn cháu. Ba năm trước thành phần nhà họ Vạn xảy ra vấn đề, lúc ấy mới muốn kéo gần quan hệ với nhà cháu, nên dứt khoát để cháu và đại đội trưởng Vạn kết nghĩa anh em, nhận nhau làm anh nuôi em nuôi. Ai ngờ sau đó lại bị đồn sai. Hôm nay đại đội trưởng Vạn về quê, vừa hay bác tới làm chứng, tránh sau này lại bị đồn sai nữa.”
“Cái gì?” Tôn Vệ Quốc không dám tin vào tai mình. Ba năm trước rõ ràng hai người đã đính hôn, sao bây giờ lại thành anh em rồi: “Hai đứa nhận anh em nuôi?”
“Vâng. Tình hình nhà họ Vạn năm đó thế nào bác cũng biết. Nhà cháu ba đời bần nông, ông nội cháu còn là liệt sĩ, sao thích hợp kết thông gia được. Chênh lệch thành phần lớn như vậy mà.” Lâm Thúy không hề chừa mặt mũi cho nhà họ Vạn. Năm xưa họ có tính toán gì, ai mà không biết.
Người nhà họ Vạn đương nhiên sẽ không thể hào phóng như vậy. Ngay cả khi Vạn Đức Tài chuẩn bị kết hôn với con gái chính ủy, anh ta cũng chưa định mua đủ ba món lớn. Chừng ấy phải tốn bốn năm trăm tệ! Đặc biệt các loại tem phiếu còn cực kỳ khó kiếm, chẳng khác nào vét sạch của cải trong nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)