Tần Vũ và Tiểu Hắc đều thở phào nhẹ nhõm, không như lúc nãy phải chạy bạt mạng. Hai huynh đệ một người một ưng cùng xuyên qua tầng mây nhắm thẳng hướng Vương phủ bay tới. Trong lúc này tại Tịch Dương trấn đang tiếp đón hai nhân vật khủng khiếp.
Trường bào màu đen tung bay, Hạng Ương đứng giữa trời, hai mắt nhìn khắp Tịch Dương trấn như xuyên qua cả không gian. Bên cạnh là Ngũ Đức trường bào màu xanh tung bay theo gió.
Hạng Ương căn bản không che giấu thực lực của mình, khí tức to lớn từ Hạng Ương làm trung tâm hoàn toàn phát tán, chụp lấy toàn bộ Tịch Dương trấn. Gần như tất cả mọi người trong Tịch Dương trấn đều cảm thấy có một áp lực nặng nề. Lúc này tại trang viên của Tần Đức ở Tịch Dương trấn.
- Két két..
Tần Đức mở cửa, từ trong phòng đi thẳng ra sân, ngẩng đầu nhìn lên trời, trên khóe miệng lại mỉm cười.
- Ồ, Hạng Ương cuối cùng đã tới.
Tần Đức nhẹ giọng khẽ nói, đồng thời Từ Nguyên cũng đã ra khỏi phòng, y cảm giác được cảm giác khủng bố áp chế, ngẩng đầu nhìn lên hai ngươi đang đứng trên không trung.
- Vương gia, bọn họ là…
Từ Nguyên kinh hãi.
Tần Đức quay đầu nhìn Từ Nguyên nói:
- Từ Nguyên, còn nhớ cái cẩm nang ta đưa cho ngươi hồi trước chứ? Lát nữa ngươi trở về mở cẩm nang, y theo các bước ta định sẵn trong đó mà làm.
- Tần tiểu nhi, mau ra đây gặp ta.
- Vương gia yên tâm, Từ Nguyên nhất định sẽ không làm cho vương gia thất vọng.
Trên khuôn mặt Tần Đức có chút vui mừng, sau đó dưới chân xuất hiện ra một thanh phi kiếm. Chân đạp phi kiếm, Tần Đức bay thẳng lên trên không.
Tần Đức ngự kiếm phi hành một chút đã gặp Hạng Ương đang đứng trên không. Hạng Ương tóc đen với trường bào màu đen cùng phất phơ bay , nhưng cặp mắt lạnh lẽo lại phảng phất như phát ra ánh mắt nhìn thấu tâm gan của con người, thật khiến cho người ta khiếp sợ.
- Hạng Ương, quả nhiên không hổ danh là người ưu tú nhất của Hạng gia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


