Thảo nguyên mênh mông lại tuyệt không có bóng dáng một con yêu thú nào, bằng không đã chẳng có cảm giác ức chế thế này. Càng tiến sâu vào thảo nguyên, Tần Vũ và Tiểu Hắc càng đề phòng, linh thức hoàn toàn trải ra, một người một ưng đều cảm thấy nguy cơ vô hình đang rình rập.
- Tiểu Hắc, đằng kia có một ngọn núi nhỏ.
Đưa mắt nhìn tới mấy ngàn thước phía trước, Tần Vũ chợt cảm thấy ngọn núi nhỏ này có điều quỷ dị.
Trên thảo nguyên trải dài mênh mông, đa phần là hồ nhỏ hoặc là cỏ dại, trước mặt đột nhiên xuất hiện một ngọn núi nhỏ, người đầu óc đang căng thẳng như Tần Vũ dĩ nhiên phải cẩn thận. Tiểu Hắc thoáng nheo mắt ưng rồi truyền âm nói:
- Đại ca, chúng ta hãy bay vòng qua ngọn núi nhỏ đó.
Cho dù là Tiểu Hắc kiêu ngạo lúc này cùng hết sức cẩn thận.
- Được, bay vòng qua thôi.
Tần Vũ và Tiểu Hắc tăng tốc bay vòng qua phía tây của ngọn núi nhỏ đó. Ngọn núi nhỏ hiện ra với màu hồng sậm, nham thạch sắp xếp một cách rất quy củ, khi họ đã bay qua được một nửa thì đột nhiên…
- Nhân loại, tiểu Hắc Ưng.
- Muốn chạy ư?
Đột nhiên, một cỗ khí thế kinh người từ đằng xa ép tới, áp chế mạnh mẽ lên người Tần Vũ và Tiểu Hắc. Khí thế này còn lớn hơn uy lực thiên lôi của Tứ Cửu Thiên Kiếp, bọn họ chỉ cảm thấy tiếng tim đập thình thịch không ngừng vang lên trong tai.
- Đại ca, khí thế đáng sợ thật.
Tiểu Hắc không kìm nổi ngóc đầu lên nhìn về phía khí thế phát ra.
Tần Vũ cũng quay đầu nhìn lại.
Che phủ bầu trời phía sau họ là một đám mây đen khổng lồ, đám mây đen khổng lồ này rung lên rồi tiến đến trước Tần Vũ và Tiểu Hắc, tốc độ quá nhanh khiến Tần Vũ và Tiểu Hắc trợn mắt há miệng. Hiển nhiên tốc độ của quái vật này nhanh hơn bọn họ nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
