Địch Long mắt đằng đằng sát khí căm tức nhìn Đằng Sơn, Lâu Kha hai người.
- Đằng Sơn, Lâu Kha, có phải ngươi không muốn cho bảy huynh đệ chúng ta sát tử tiểu tặc này sao?
Địch Long định lực thâm hậu, nhưng sáu vị huynh đệ của hắn căm tức trừng mắt nhì hai người, chỉ cần một lời không hợp lập tức sẽ sảy ra động thủ.
Lâu Kha khoa tay nói:
- Lão tổ nhà ta cứ nhớ chuyện cũ hoài. Từ lúc biết tin Ngọc kiếm thứ tám thì đã ra tử lệnh, vô luận ra sao chỉ cần tin tức đến tay thì lão tổ nhà ta có thể đạt được Ngọc kiếm thứ tám. Nay Tần Vũ biết tin tức này....
Lâu Kha nói vậy, Địch Long bảy huynh đệ đương nhiên biết hắn có ý gì. Địch Long cười lạnh đáp:
- Ngươi muốn biết tin tức của Ngọc kiếm thứ tám, thì Tần Vũ nói bây giờ không phải lúc sao?
- Địch Long.
Tần Vũ nhìn Địch Long nói tiếp:
-Ngươi muốn ta nói bây giờ là ta phải nói sao? Ngươi cho mình là kẻ quan trọng vậy sao? Hừm…
Tần Vũ hừ lạnh xong nói tiếp
- Ta đã sớm nói, nếu đá văng bảy đứa các ngươi đi thì ta tự nhiên giao ra tin tức Ngọc kiếm thứ tám, bằng không cho dù chết cũng không nói.
- Địch Long Điện hạ đã nghe rõ chưa. Tần Vũ tính tình lỳ lợm lắm, lão tổ nhà ta đã có nghiêm lệnh...
Lâu Kha nhìn Địch Long. Địch Long trong mắt lóe sáng hàn quang, không muốn nói thêm.
- Nếu ta cứ muốn giết cho được Tần Vũ, thì ngươi tính sao?
Địch Long nhìn Lâu Kha, tựa hồ bất chấp tất cả.
- Tính sao hả?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


