Như một luồng ánh sáng vàng, Tần Vũ ngự kiếm xuyên phá thủy lưu, nhắm hướng tây nam bay vụt đi.
- Thanh Long cung, Bích Thủy phủ các ngươi tính toán cũng hay lắm, có điều…
Tần Vũ chân đạp phi kiếm, mắt lóe sáng nghĩ tiếp:
- Ta không cho các ngươi được yên thân đâu mà mơ, sẵn đã thế này thì chơi lớn luôn đi.
Tần Vũ chân đạp phi kiếm, người kiếm hợp nhất, tốc độ đã đạt đến mức cao nhất. Ngay cả bọn Địch Long bảy vị Điện hạ còn lại của Cửu Sát điện bay với tốc độ nhanh nhất cũng kém xa, ít nhất ba bốn phần.
Tất nhiên là Tần Vũ cố ý.
Cả bảy Tử Sắc Giao Long lửa giận vọt tận trời, bay đan qua lại dưới đấy biển với tốc độ cũng nhanh kinh người. Lúc này Địch Long và Địch Tiến hợp cùng các Giao Long huynh đệ truy đuổi. Có thực lực mạnh nhất trong các huynh đệ nên Địch Long và Địch Tiến dẫn đầu bay gấp rút đuổi theo Tần Vũ.
Địch Dương, Địch Húc, Địch Năng ba huynh đệ, đều bay ở giữa, tốc độ chậm đều. Tuốt lại phía sau là Tử Sắc Giao Long Địch Loan, Địch Phong hai kẻ yếu nhất.
- Lũ côn trùng này cứ bám riết không thôi, nếu lát nữa tại Hắc Thạch Hải Điểu khi Đằng Sơn và Lâu Kha thấy ta bị bảy con tiểu trùng rượt phía sau, vẻ mặt sẽ trông ra sao nhỉ?
- Ha ha, bảy con trùng kia, có ngon thì bám theo gót chân ta đi!
Tần Vũ hét lớn, âm thanh vang cả trăm dặm. Bảy huynh đệ của Cửu Sát điện nghe được trong lòng giận dữ càng tăng lên. Tần Vũ trong lúc cười vang, thẳng hướng phía trên mà bay, xuyên qua mặt biển rộng lớn bay thẳng lên bầu trời.
Tần Vũ thấy trời xanh cùng với những đám mây trắng thì trong lòng thật sảng khoái, vì đã lâu Tần Vũ không rời mặt biển.
- Tần Vũ! Đừng hòng chạy thoát!
Tiếng rồng vang dội.
- Chà! Mấy Tử Sát Giao Long này đã hiện bản thể mà vẫn có thể nói chuyện được sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


