Công lực của Tần Vũ đã vượt qua Tra Hồng nhưng lại cam tâm tình nguyện làm Hộ pháp của Xích Huyết động phủ, chỉ là bộ hạ của Tra Hồng, một chuyện khó giải thích như thế đương nhiên khiến ba vị điện hạ nảy sinh nghi ngờ với Tần Vũ. Thậm chí cả ba còn hoài nghi Tần Vũ nếu không phải là người của Thanh Long Cung thì cũng là người của Bích Thủy Phủ, lại ngờ rằng mục đích của Tần Vũ chính là vì Cửu Kiếm chí bảo.
- Tần Vũ động chủ sao lại không nói gì thế?
Địch Loan nhìn Tần Vũ cười lạnh, Địch Thanh và Địch Tiến hai người cũng nhìn Tần Vũ chăm chú, ý chừng chỉ chờ Tần Vũ trả lời không thỏa đáng sẽ lập tức bắt lại.
Tần Vũ than:
- Ba vị điện hạ, chuyện đơn giản như vậy cũng phải hỏi sao, chẳng lẽ với trí tuệ của ba vị điện hạ lại không thể nghĩ ra ư?
Tần Vũ hỏi ngược lại khiến ba anh em Địch Loan sửng sốt.
- Kẻ mạnh thì ở trên, ngươi giết Tra Hồng rồi còn ai dám phản kháng chứ?
Tần Vũ lập tức trả lời:
- Điện hạ, ngài nói giết Tra Hồng ư? Tra Hồng tuy chỉ là một người, nhưng hắn có nhiều hộ pháp như vậy, nếu muốn giết hắn cũng phải giết không ít hộ pháp giỏi, đến khi ta lên làm động chủ không phải chính thuộc hạ đã tự chặt đứt tay mình sao? Chưa kể… lúc đó thuộc hạ chưa có được thực lực như hiện nay.
- Ồ?
Địch Loan nhìn Tần Vũ, vẻ nghi ngờ.
Tần Vũ cười nói:
- Ba vị điện hạ cứ tra hỏi cẩn thận một lượt là biết ngay. Khi đã vào Xích huyết động phủ, thuộc hạ đã từng nhiều lần bế quan, mỗi lần công lực đều đại tiến. Trước đó thuộc hạ tịnh chưa hề chiến thắng được với thực lực của Tra Hồng, nhưng sau khi bế quan, thuộc hạ đã có đủ sức mạnh đánh bại Tra Hồng.
Mát Địch Loan lé lên một tia lạnh lẽo:
- Vậy ngươi bế quan trước hay sau khi Tra Hồng chết?
Địch Loan sắc giọng hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
