Tại cốc khẩu, Lan thúc, Lập Nhi và đệ nhất tu yêu giả trong cốc - Yến Tử đều đến tiễn Tần Vũ. Lần này đã lưu lại trong cốc hơn nửa năm trời, Tần Vũ lại cảm giác được Lưu Tinh Lệ trong mình phát ra một lượng nhiệt lưu tăng gấp hai, ba lần.
Cũng giống như lần trước đến đây, khi xuất cốc lại khôi phục trạng thái bình thường. Hơn nửa năm nay, Tần Vũ rất hay được nghe Lập Nhi chơi đàn, tâm cảnh cũng tăng lên không ít, linh hồn đương nhiên lại càng mạnh mẽ hơn, đã đạt tới đỉnh điểm cảnh giới Đổng Hư tiền kỳ, thời khắc này có khả năng lại đột phá lần nữa.
- Mọi người đừng tiễn nữa, việc của Xích Huyết động phủ cũng không phải tính toán nhiều, đợi khi xong việc, ta sẽ lại đến thăm mọi người mà. Dù sao thì từ đây tới Xích Huyết động phủ cũng gần thôi.
Gần trăm vạn dặm đường, cũng phải đạt tới cảnh giới của Tần Vũ mới có thể cảm thấy là không xa.
- Đúng là không xa. Khi không bận việc gì ta cũng sẽ tới thăm chàng. Chàng cũng phải chịu khó nghiên cứu kỳ nghệ (nghệ thuật chơi cờ) hơn đi, đừng để lần sau lại bị ta dễ dàng đánh bại như vậy nữa!
Lập Nhi tươi cười nói. Với Phi Độn Thuật thần kỳ của Lập Nhi, trăm vạn dặm đó đương nhiên nàng có thể vượt qua dễ dàng.
Tần Vũ nghe thấy hai từ "kỳ nghệ" thì không khỏi đau đầu, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười:
- Đương nhiên rồi! Lập Nhi, kỳ thật, không phải ta chơi cờ quá tồi mà chính là tài chơi cờ của nàng quá… bất bình thường thôi.
Lập Nhi nghe thế cũng có chút giận dữ, nhưng cũng chỉ là xấu hổ mà giận thôi. Thời gian qua, Tần Vũ vẫn thường hay trêu chọc nàng, làm sao nàng không giận cho được. Nhưng ngược lại, Tần Vũ lại rất thích bộ dạng giận dữ, e thẹn của nàng.
- Tiểu Vũ!
Lan thúc cất tiếng.
Từ sau khi trở về đây hơn nửa năm trước, Tần Vũ đã cùng Lan thúc đàm đạo nhiều. Lan thúc cũng đã dần thay đổi, thái độ đối với Tần Vũ cũng đã khác. Ông đã không còn gọi chàng là Tần Vũ, mà lại như một trưởng bối, gọi chàng bằng Tiểu Vũ. Tần Vũ đương nhiên là không có ý kiến gì.
- Ngươi có nhớ ta đã đưa cho nhà ngươi khối Truyền Tấn lệnh đó chứ. Ta vẫn còn một câu muốn căn dặn.
Lan thúc nghiêm sắc nói, nhưng rồi lại cười lớn:
- Đừng quản nhiều chuyện quá, cứ ở ngoài xông pha cho tốt. Nội cốc là nơi yên ổn, tĩnh tại, nhưng lại không thích hợp với người trẻ tuổi, mới bắt đầu cuộc sống như ngươi.
Tần Vũ gật đầu:
- Lan thúc, ta nhớ rồi.
- Tần Vũ đại ca, lần sau tới nhớ mang quà cho Yến Tử và Kim tỷ tỷ nhé, và quan trọng nhất là quà cho Lập Nhi tỷ tỷ đấy.
- Mọi người không cần tiễn nữa. Hẹn gặp lại.
Tần Vũ nói xong liền ngự Diễm Sí kiếm, hóa thành một đạo lưu quang hướng về phía Xích Huyết động phủ. Các tu yêu giả quay vào trong cốc rồi, Lập nhi vẫn đứng nhìn Tần Vũ ly khai, tâm tình có chút thất vọng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



