Lục Trạm đang đứng ở cửa, lạnh lùng nhìn mọi thứ trong phòng.
4
Cảnh tượng hỗn loạn.
Tôi không biết mình đã thoát khỏi Châu Vĩnh thế nào, Lư Thanh Thanh đang không ngừng nói gì đó bên tai tôi nhưng tôi chẳng còn lọt tai nữa.
Cúi người nhặt áo len và áo khoác dưới đất lên, bất chợt có một chiếc áo khoác màu xám phủ lên đôi vai tôi.
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn, Lục Trạm không nhìn tôi, anh quay đầu lại nói với Lư Thanh Thanh: “Dẫn theo em gái em, chúng ta đi thôi.”
Lục Trạm dừng lại, nhấc chân đi ra ngoài trước.
Tiểu Khê ngẩng đầu lên, tái mét mặt mày nhìn tôi.
“Có lẽ chị có khổ tâm.” Tôi nhỏ giọng: “Nhưng tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chị.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
