Tình hình của bố không mấy lạc quan, tôi thức cả đêm, ở bên trông bố, cuối cùng ông cũng qua cơn nguy kịch.
Đến trưa hôm sau, bố mới ổn đỉnh hơn.
Y tá khuyên tôi nên đi ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi, lúc đi ra khỏi cổng b ệnh v iện, có người gọi với tôi lại.
“Chị mang thai rồi.” Tiểu Khê cười nói: “Vừa mới khám xong nhưng bác sĩ bảo thai nhi vẫn chưa ổn định, bảo chị uống thêm th uốc.”
“Chúc mừng chị.” Tôi mỉm cười, ngừng lại một chút: “Chị vẫn làm ở kia hả…”
“Chị nghỉ việc rồi.” Tiểu Khê cười nói: “Thai phụ sao làm việc đó được? Hơn nữa chị cũng không muốn làm nữa, chị muốn tới chỗ khác sinh sống, chỗ này khá nhỏ, ai cũng quen nhau, sau này sẽ ảnh hưởng xấu tới con.”
Tôi gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
