Dung An đang định vội vã đi mời đại phu thì bị Hứa thị gọi giật trở lại. Nàng bình tĩnh phân phó: "Nhược Vân, đi đóng cửa lại mau."
"Tuân lệnh, tiểu thư." Nhược Vân lập tức đóng chặt cửa nẻo. Lúc này, Dung Dữ mới hạ thấp giọng nói: "Cha, con không sao đâu!"
"Không sao ư?" Dung An ngơ ngác nhìn con trai.
Hứa thị thở dài một tiếng: "Dữ nhi của chúng ta xem ra còn bình tĩnh hơn ông nhiều đấy."
Dung An bấy giờ mới hiểu ra cơ sự, vội hỏi: "Vậy hiện giờ chúng ta phải tính sao đây?"
Nàng lại thở dài: "Dù thế nào đi nữa, phương pháp làm bánh chính là cái nghề mưu sinh của cả nhà mình, không thể giao ra được."
"Vậy thì... chỉ còn cách trả tiền thôi sao?" Dung An hỏi lại.
Nhược Vân có chút phẫn uất nói: "Vốn dĩ tiền đó là ta mượn, trả cũng nên để ta trả. Chỉ là bọn chúng đã cắt lương thực của chúng ta, giờ lại còn ép trả tiền, đúng là đồ không biết xấu hổ."
Hứa thị gật đầu: "Tiền thì nhất định phải trả, bằng không sau này sẽ còn rắc rối, có điều không thể trả quá dễ dàng, ít nhất cũng phải kéo dài thêm vài ngày nữa."
"Dữ nhi, con thấy sao?"
Dung Dữ gật đầu đáp: "Mẹ nói đúng lắm, nhưng chúng ta cũng nên tìm đường lui cho mình thì hơn."
"Phải, hiện giờ chúng ta đang ở trong trang, mà trong phủ đã bao nhiêu năm nay chẳng thèm ngó ngàng gì tới rồi. Nếu đắc tội với trang đầu, nói không chừng chẳng biết lúc nào chúng ta sẽ bị quét lá ra khỏi cửa đâu."
"Vậy... hiện tại trong tay chúng ta còn bao nhiêu tiền?"
"Tiền khám bệnh cho ông tốn một ít, chi tiêu hằng ngày một ít, lại mua thêm thuốc bổ cho Dữ nhi cũng mất không ít rồi." Hứa thị tính toán kỹ lại rồi nói: "Hiện giờ còn khoảng hai lượng bạc, nhưng thuốc của Dữ nhi cũng sắp dùng hết rồi."
"Mẹ, thuốc bổ đó con có thể tạm ngưng không uống cũng được ạ."
"Làm sao được!" Cả Dung An và Hứa thị đều đồng thanh từ chối.
"Lấy thuốc cho con uống bấy lâu nay, khó khăn lắm trên mặt mới thêm được chút thịt, không thể không uống. Sau này tiền bạc dư dả hơn, mẹ sẽ mua loại tốt hơn nữa cho con."
"Vậy thì chúng ta chỉ còn một lượng rưỡi bạc."
"Số bạc này... hay là chúng ta mua ít ruộng đất?" Dung An đề nghị.
"Nghe cũng có vài phần đạo lý."
"Mua ruộng đất xong thì cứ đặt dưới danh nghĩa của Nhược Vân, như vậy cũng không sợ kẻ khác dòm ngó." Hứa thị thấp giọng bàn tính.
"Tiểu thư... ta..."
Hứa thị cười hiền: "Giữa chúng ta với nhau, chẳng lẽ ta lại không tin tưởng ngươi sao?"
Nhược Vân gật đầu, rơm rớm nước mắt: "Ta là nô tì của tiểu thư, cả đời này đều là vậy."
Thấy cha mẹ đều đã có tính toán riêng, Dung Dữ cũng yên tâm phần nào. Hứa thị cười nói: "Trương gia nương tử vốn có quan hệ tốt với ta, cha chồng nàng lại là Lý chính, chuyện gì trong thôn ông ấy cũng tường tận. Nếu lần sau gặp nàng, ta sẽ nhờ nàng hỏi thăm giúp chúng ta."
"Ừm, sau này chúng ta làm thêm thật nhiều Bánh Bát Tử, buổi chiều ta cũng sẽ mang đi bán." Dung An tiếp lời.
Nàng gật đầu: "Món chè của chúng ta cũng vậy, sau này bán cả buổi chiều. Nhược Vân cứ đến giữa trưa thì về, buổi chiều vắng khách hơn, một mình ta lo liệu là được."
"Con sẽ đi theo bầu bạn với mẹ!" Dung Dữ nói.
Hứa thị gật đầu: "Dữ nhi thật hiếu thuận, nhưng vẫn phải chú ý chăm sóc bản thân cho tốt. Thân thể con vốn yếu, mùa này lại hay mưa, mẹ sợ con bị nhiễm lạnh."
"Mẹ cứ yên tâm, con nhất định sẽ tự chăm sóc mình thật tốt."
Nàng nhìn Dung Dữ mà lòng đầy xót xa. Con trai tuổi còn nhỏ đã phải uống thuốc liên miên, lại còn phải bận lòng lo toan những chuyện này. Mỗi lần uống thuốc, mắt hắn đến một cái cũng chẳng nháy. Đứa nhỏ này làm gì có chuyện không sợ đắng, chẳng qua là đang cố nhịn mà thôi. Cũng tại nàng không tốt, lúc mang thai đã không tẩm bổ dưỡng thân chu đáo, khiến con trai sinh ra đã thể chất suy nhược.
Hứa thị gật đầu khích lệ: "Tốt, Dữ nhi của chúng ta là giỏi nhất!"
Cả nhà quây quần trò chuyện một lát. Đứa bé trong bụng Nhược Vân đã bắt đầu biết máy động; đây là lần đầu tiên Dung Dữ chạm tay vào thai động, cảm giác vô cùng kỳ lạ. Nhìn dáng vẻ hiếu kỳ của hắn, Hứa thị cũng không nhịn được mà mỉm cười. Đứa trẻ này hiếm khi mới lộ ra bộ dáng ngây thơ chất phác như vậy.
Đêm hôm đó khi Dung Dữ đang ngủ, bên tai cứ văng vẳng những âm thanh lạ lùng, cứ bám lấy hắn mà thì thầm to nhỏ.
"Cứu mạng với! Cứu ta với, có sâu cắn ta kìa, hu hu hu... Cầu xin ngươi, cứu ta với."
"Hu hu hu, nước nhiều quá rồi, ta sắp chết đuối mất thôi, a a a cứu mạng, cứu mạng!"
"Hu hu hu... ưm..."
"Mau cứu ta với!"
Lúc Dung Dữ mở mắt ra, âm thanh bên tai liền biến mất, trong phòng chỉ phảng phất một mùi hương hoa. Trong lòng đầy lo lắng, vừa sáng sớm hôm sau hắn đã tỉnh dậy, mang theo cái cuốc nhỏ đi thẳng tới sân nhà Tôn bà bà.
Cửa viện không khóa, Dung Dữ vừa mở cửa bước vào trong đã thấy trên cây đào nhỏ vốn thưa thớt lá có một con sâu xanh lớn, béo mầm đang cuộn tròn trên đó. Nhìn thấy nó, hắn không khỏi rùng mình một cái.
"Hu hu hu, cứu ta, cứu ta... ta sắp chết rồi."
"Hu hu hu."
Nghe thấy thanh âm tội nghiệp đáng thương bên tai, hắn vẫn nhắm tịt mắt lại, thò tay bắt con sâu đi. Cảm giác con sâu nhỏ nguầy nguậy giữa hai ngón tay khiến Dung Dữ nổi hết cả da gà.
Âm thanh bên tai cuối cùng cũng ngừng lại. Dung Dữ nhìn thấy trên mặt đất có một vũng nước nhỏ đọng lại, biết là chỗ này bị tắc, hắn liền cầm cuốc đào một cái rãnh nhỏ cho nước thoát đi. Ngay lập tức, một giọng nói non nớt như trẻ thơ truyền đến:
"Ngươi đúng là một người tốt, đa tạ ngươi nhiều lắm! Giá mà ngươi có thể đem vằn thắn nhỏ nhà ngươi cho ta ăn thì tốt biết mấy!"
Nghe thấy giọng nói "được voi đòi tiên" này, Dung Dữ cũng cảm thấy buồn cười, hắn thở dài: "Ài, trong nhà vẫn còn vằn thắn, thôi ta về ăn đây."
"Đừng về mà, mang qua đây cho ta ăn với!"
Dung Dữ chẳng nói chẳng rằng, cứ thế tung tăng chạy biến.
"Đừng đi mà..."
Ở một bên khác, Dung Dữ năn nỉ mẹ nấu vằn thắn làm bữa sáng. Hắn múc ra hai chén nhỏ, một cái dành cho Tôn bà bà, một cái hắn tự mình bưng lấy. Hứa thị nhìn dáng vẻ vui mừng của con, cười nói: "Thích ăn vằn thắn đến vậy sao, sau này mẹ sẽ thường xuyên mua thịt về gói cho con ăn."
"Ưm, cảm ơn mẹ, con đi đây!"
"Đi thong thả thôi con." Hứa thị dặn dò.
Dung An nhìn theo bóng lưng con trai đi sang nhà Tôn bà bà, cũng thở hắt ra một hơi: "Đứa nhỏ này chẳng biết vì sao lại đặc biệt thích Tôn bà bà như thế, cũng may bà ấy đối với con trai chúng ta cũng rất tốt."
Chương 14.2: Trân Tu Ký
Hứa thị mỉm cười nói: "Dữ nhi nhà chúng ta vốn biết điều, tự nhiên đi đâu cũng được người ta yêu quý. Cũng may là ở nhà Tôn bà bà, chứ nếu là nhà người khác, ta thật sự chẳng yên tâm chút nào."
"Tôn bà bà tuy rằng cái miệng hơi ác, nhưng đối với người nhà mình thì trước nay vẫn luôn hòa nhã, bà ấy sống rất có tâm đấy." Dung An tiếp lời.
"Ưm, sau này chúng ta năng qua lại, giúp đỡ bà nhiều hơn là được."
Lúc Dung Dữ bưng bát vằn thắn nhỏ sang nhà Tôn bà bà lấy nước, bà cũng vừa mới thức dậy. Nhìn thấy hắn bưng đồ ăn sang, bà một mặt trách hắn không cần phải khách sáo, bảo hắn cứ để đó mà tự ăn, nhưng mặt khác, nếp nhăn trên khuôn mặt già nua lại giãn ra, cười tươi rói vì vui sướng.
Sợ Dung Dữ ăn không đủ no, bà lại lật đật đi lấy hai quả trứng gà đem chiên lên. Miếng trứng chiên dầu vàng ruộm, nước mỡ bóng loáng thơm lừng, bà thả ngay vào bát của hắn. Dung Dữ vội nói mình chỉ cần một quả thôi, nhưng Tôn bà bà cười hiền bảo: "Ăn không hết thì thôi, bé ngoan mau ăn đi, ăn cho chóng lớn nào."
Hắn không còn cách nào khác, đành phải ngoan ngoãn ăn hết.
Tiểu hoa yêu đứng bên cạnh nhìn mà nước miếng như muốn trào ra, cứ luôn miệng lầm bầm lải nhải bên tai hắn:
"Cho ta ăn một ngụm đi mà!"
"Thơm quá, thơm quá đi mất thôi!"
"Cầu xin ngươi đó, cho ta ăn một miếng thôi, thèm quá, ta thèm đến chết mất thôi."
Dung Dữ nghe thấy những lời vòi vĩnh đó, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Hắn ăn hết một quả trứng, còn để lại một quả cùng hai cái vằn thắn nhỏ, lặng lẽ đặt ở cạnh chỗ tiểu hoa yêu. Chỉ trong chớp mắt, số đồ ăn đó đã biến mất tăm không dấu vết.
Dung Dữ còn cố ý giả vờ ngạc nhiên nói: "Ơ kìa, vằn thắn và trứng gà của mình đâu mất rồi?"
Trong gió thoảng qua tiếng cười "khách khách khách" giòn tan, hắn cũng khẽ mỉm cười theo.
Lúc Hứa thị đi làm ăn, tình cờ gặp được Trương thị liền đem chuyện gia đình kể lại. Vì trên xe bò còn có những người khác nên các nàng cũng không tiện nói gì sâu xa. Hứa thị vốn định hỏi thăm về Trương tiểu muội nhưng lại thấy không tiện mở lời lúc này. Trương nương tử hứa sẽ lưu tâm giúp Hứa thị chuyện ruộng đất, sau đó hai người mới tách ra.
Tại Trân Tu Ký, loại điểm tâm mới vừa được ra mắt. Vì đây là món chưa ai từng được nếm qua nên mấy ngày đầu cửa hàng đều tặng miễn phí cho khách ăn thử. Về sau khi đã có tiếng, quán mới bắt đầu thu tiền với giá mỗi chiếc là mười hai văn. Nhờ dáng vẻ đẹp mắt lại có hương vị độc đáo, chẳng bao lâu sau việc buôn bán của Trân Tu Ký phất lên trông thấy, bánh làm ra bao nhiêu hết bấy nhiêu, không đủ để bán cho khách.
Cố Đại Phú dĩ nhiên là vô cùng đắc ý. Ban đầu ông thấy loại bánh này tinh xảo nên nghĩ bụng sẽ kiếm được chút tiền, nào ngờ nó còn trở thành "thỏi nam châm" kéo theo cả việc kinh doanh của tửu lâu đi lên, đây đúng là một niềm vui bất ngờ ngoài mong đợi.
"Chi Hành, sao giờ này con lại đến cửa hàng?" Thấy con trai tới, Cố Đại Phú liền vội vàng hỏi.
Cố Chi Hành cung kính hành lễ với cha rồi thưa: "Cha, hôm nay học đường được nghỉ, con nghĩ cha đang ở cửa hàng nên đến đây bầu bạn với cha cho vui ạ."
Cố Đại Phú cười hỉ hả: "Con trai ngoan, thật hiểu chuyện quá. Hôm nay cha sẽ về nhà sớm, con cứ tự đi chơi một lát đi."
"Con muốn ở lại giúp đỡ cha ạ."
Cố Chi Hành mặt mày thanh tú, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ nghiêm túc. Cố Đại Phú nhìn con trai mà lòng đầy tự hào. Nhà họ Cố mấy đời kinh doanh, chẳng có lấy một người theo nghiệp đèn sách, riêng đứa con trai này lại khác, nó vốn là đứa hiếu học nhất. Cũng may Hoàng đế đương triều vừa hạ ơn chỉ, cho phép con em nhà thương gia cũng được tham gia khoa cử làm quan, nếu không thì đứa nhỏ này chỉ còn cách đem đi cho làm con nuôi nhà khác mới có thể chuyên tâm học hành, tiến thân bằng con đường quan lộ được.
"Hôm nay phu tử ở học đường giảng những gì, con đã hiểu hết chưa?"
Nghe cha hỏi về việc học, Cố Chi Hành gật đầu thưa: "Hôm nay phu tử giảng về Thiên Tự Văn, con đã thuộc lòng cả rồi ạ. Bài tập phu tử giao con cũng đã làm xong, người đã xem qua và khen con làm rất tốt."
Cố Đại Phú hài lòng gật gù. Con trai ông hiện giờ mới sáu tuổi mà đã thông tuệ như vậy, sau này nhất định phải chú tâm bồi dưỡng thật tốt.
"Được, vậy con đã về nhà thưa với bà nội chưa?"
"Dạ rồi ạ, bà nội cùng Vương lão phu nhân đã đi lên miếu thắp nhang rồi, nên hài nhi mới tới đây."
"Vậy thì tốt." Cố Đại Phú cười nói: "Con đến thật khéo, hôm nay vẫn còn dư lại một miếng bánh ngọt, con nếm thử xem sao."
"Hài nhi đa tạ cha."
Cố Chi Hành nhìn miếng bánh thấy dáng vẻ quá đỗi xinh xắn, hiếu kỳ hỏi: "Đây là bánh của Hâm Thịnh Trai hả cha? Trông đẹp thật đấy."
"Không phải, đây là loại cha tìm người đặt làm riêng, con nếm thử xem vị thế nào."
Cố Đại Phú hiểu rõ đứa con trai này vốn không phải kẻ ham mê ăn uống, nếu nó mà đã khen ngon thì chắc chắn là món cực phẩm.
Cố Chi Hành cắn một miếng, rồi gật gật đầu tán thưởng: "Dáng vẻ đẹp, vị ngọt lại thanh mà không ngấy, ngon lắm cha ạ."
"Ngon là được, con cứ ăn hết đi." Cố Đại Phú cười bảo.
"Cha, đây là bánh của nhà nào vậy ạ? Đặt làm ở đâu thế cha?"
"Sao vậy con?"
"Ở học đường con có không ít hảo hữu, con đoán chừng bọn họ cũng sẽ thích món này nên muốn mua một ít mang theo. Còn có cả phu tử và sư nương nữa, chắc hẳn họ cũng sẽ rất thích." Cố Chi Hành vừa nói vừa ăn nốt miếng bánh.
Cố Đại Phú cười rộ lên: "Con biết tôn sư trọng đạo như vậy là rất tốt. Người nhà họ Dung đưa bánh hằng ngày, mỗi buổi chiều họ đều tới hỏi xem cửa hàng muốn lấy vị gì, lát nữa họ đến con cứ tự nói với bọn họ là được."
"Có phải là nhờ món bánh ngọt này không cha?" Cố Chi Hành hiếu kỳ hỏi.
"Ưm, đúng vậy."
Cố Chi Hành cười nói: "Chẳng trách muội muội cứ luôn miệng nhắc về món bánh ngọt nào đó rất ngon, ban đầu con còn không tin, hôm nay ăn thử mới thấy đúng là danh bất hư truyền. "
"Ha ha ha, bà nội con cũng thích ăn lắm, chỉ là bà tuổi tác đã cao nên không thể ăn quá nhiều đồ ngọt được thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
