Nhưng đi được nửa đường thì mưa càng lúc càng lớn, sét đánh ầm ầm kéo mưa to.
Lúc Cố Đông chạy đến dưới mái hiên trước cửa khu dân cư thì cả người đều ướt mưa. Trước cửa khu dân cư, tiếng kèn xe hơi và tiếng người đan xen nhau, bảo an đang đứng dưới mưa to chỉ huy mọi người di chuyển xe, bởi vì trước cửa khu dân cư đang bị kẹt xe, nhìn dáng vẻ này hình như là đã xảy ra sự cố hai xe cọ quẹt nhau.
Đột nhiên có một giọng nam lạnh lẽo trầm thấp vang lên: “Xin lỗi đã làm phiền, nhường đường một chút.”
“A, Được.” Cố Đông quay đầu lại, đầu tiên là nhìn thấy một cây dù màu đen thật lớn, bàn tay của người cầm dù thon dài trắng nõn, trên người ăn mặc chính trang, trên ngực đang nằm bò một đứa nhỏ, lúc này bé con đang lộ ra một đôi mắt hạnh ngập nước, giống như là đã khóc qua, trên lông mi vẫn còn dính nước mắt. Cố Đông sửng sốt, theo bản năng nói: “Đông Cô.”
Đông Cô vừa rồi mới khóc, đang không vui mà nhăn mặt bánh bao, vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc, hai mắt liền sáng lên.
“Phốc phốc ~”
Người đàn ông một tay ôm Đông Cô, một tay cầm dù nhìn thấy một màn này, hơi hơi nhăn lại mày, trên mặt lộ ra vài phần không kiên nhẫn, cái tay đang ôm Đông Cô liền tăng thêm lực đạo, muốn tách tay Đông Cô ra khỏi cổ áo của Cố Đông, Đông Cô đương nhiên là không vui, vừa rồi mặt bánh bao còn cười lộ má lúm đồng tiền, lúc này đã bẹp bẹp miệng khóc lớn.
Bởi vì bị dù che mưa che kín, Cố Đông nhìn không rõ diện mạo của người đàn ông trước mặt, chỉ có thể nhìn thấy cằm của đối phương, đường cong gương mặt rất là lạnh lùng.
Tiểu Đông Cô khóc cực kỳ lớn tiếng, còn nấc cục, khuôn mặt nhỏ nhăn dúm dó đáng thương vô cùng.
Vốn dĩ Cố Đông còn đang ngượng ngùng xấu hổ, nhìn thấy cảnh này, đều đau lòng tiểu Đông Cô, nếu cứ khóc như vậy, giọng nói sẽ bị khan. Cố Đông còn chưa mở miệng, người đàn ông trước mặt đã đem Đông Cô nhét vào trong lòng ngực cậu, làm cho Cố Đông có chút cứng đờ cùng luống cuống tay chân, sau đó liền nghe thấy đối phương lạnh giọng nói: “Làm phiền cậu ôm nhóc con này một chút.”
“A, được.” Cố Đông liền tiếp nhận Đông Cô.
Cũng thật kỳ quái, vừa rồi Đông Cô vẫn còn oa oa khóc lớn, vừa đến trong lòng ngực của Cố Đông liền an tĩnh lại, trên lông mi vẫn còn dính nước mắt, chớp chớp chớp mắt vài cái, liền 'khanh khách' cười rộ lên, lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào bên má trái, dùng bàn tay nhỏ mềm mại vuốt mặt Cố Đông, đầu thì ngoan ngoãn dán sát cổ Cố Đông.
Có một viên nước mắt dính ướt da thịt trên cổ Cố Đông, trong lòng Cố Đông hơi hơi xúc động, cũng không để bụng chuyện phải giữ khoảng cách an toàn với người xa lạ, liền nâng mắt đối diện với cặp mắt vừa lạnh lẽo lại vừa lạnh nhạt kia, ngay sau đó, Cố Đông liền sửng sờ ngay tại chỗ, sao lại là anh ta.
Ngôn Tự Xuyên.
Một vị ba ba khác của Đậu Giá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
