“Ôi trời ơi, đừng mà!”
Bùi Thụ ngã đầu lên bàn, vội vàng xua tay nói: “Anh Đông, vừa rồi anh dạy rất tốt, một chút cũng không nhìn ra là thiếu tập trung, không cần phải dạy thêm đâu.”
Cố Đông cười một tiếng, nỗi mất mát trong lòng cũng bị những lời này của Bùi Thụ làm cho tiêu tan rất nhiều.
Mấy ngày sau, thời gian dạy học của Cố Đông và thời gian tắm nắng của Đông Cô đều trái ngược nhau, không thể gặp nhau ở vườn hoa, trong lòng cậu yên lặng nhẹ nhàng thở ra, mỗi lần nhìn thấy Đông Cô, sẽ làm cậu nghĩ đến Đậu Giá.
Học bổ túc ngày thứ tám, cũng là ngày cuối cùng, thời gian vốn dĩ là định vào buổi chiều.
Cố Đông canh đúng thời gian ra cửa, sắp tới cửa mới nhận được điện thoại của Bùi Lâm, đầu tiên là xin lỗi cậu, nói là hôm nay học bù sẽ trễ chút, khoảng hơn 5 giờ, bởi vì bọn họ đang ra ngoài chưa kịp trở về.
“Không sao, tôi vẫn chưa có ra cửa.” Cố Đông cúp điện thoại, đi ra trạm tàu điện ngầm, muốn đi tiệm sách gần đây để dạo, hôm nay là buổi học cuối cùng, cậu muốn tặng cho Bùi Thụ một món quà. Chờ sau khi từ tiệm sách chọn xong sách, Cố Đông nhìn thấy thời gian vẫn còn sớm, liền tùy tay cầm lấy một quyển sách tìm chỗ ngồi xem, chờ nhận được điện thoại của Bùi Lâm, mới tính tiền ra cửa.
“Anh của em dẫn em đi chơi bóng rổ.” Bùi Thụ thở phì phò đi vào nhà uống nước, vừa uống vừa nói: “Sau đó, đối thủ một mất một còn của em tới trào phúng, anh trai của em giúp em hạ bệ tên đó, anh Đông, anh không có nhìn thấy bộ dáng tức chết của nó đâu.”
Bùi Lâm giải thích: “Xin lỗi, đã về trễ.”
“Không có gì.” Cố Đông có thể lý giải, trước kia, Cố Tây chơi đá bóng cũng đều không ăn cơm, cậu nhìn bộ dáng mệt mỏi của Bùi Thụ, nói: “Em đi tắm rửa nghỉ ngơi một chút đi, với trạng thái này của em cũng học không được gì.”
“Anh Đông vạn tuế.” Bùi Thụ hoan hô mà đi tắm rửa.
Cứ như vậy, chờ Bùi Thụ tắm xong, lại ăn cơm chiều, đến khi học bổ túc đã là 7 giờ. Cố Đông nhìn thời gian, bình thường ký túc xá 11 giờ sẽ đóng cửa, vào ngày nghỉ sẽ phóng khoáng một chút, hôm nay học bổ túc xong cũng chưa đến 10 giờ, trở về vẫn kịp.
Ngày học bổ túc cuối cùng kết thúc....
“Được rồi, hôm nay anh không thể chơi game với em được, nhưng anh có quà cho em.” Cố Đông nhìn thấy hai mắt Bùi Thụ sáng rực lên, liền giơ tay xoa nhẹ đầu Bùi Thụ, sau đó lấy quà ra.
Lúc tiếp nhận món quà, hai mắt Bùi Thụ sáng lấp lánh, sau khi mở ra lập tức biến thành đáng thương vô cùng.
“《 Một trăm bài tập làm văn nâng cao 》, 《 Đề tiếng Anh cấp hai 》!!!”
Cố Đông: Cười tủm tỉm.
Kết thúc buổi học cũng đã 9 giờ rưỡi, Cố Đông liền chào Bùi Lâm một tiếng, không cho đưa tiễn, một mình cậu đi xuống lầu. Đèn đường trong khu dân cư rất sáng, chờ đến khi Cố Đông đi ra ngoài mới phát hiện là trời đang mưa, nhưng mưa cũng không lớn, chỉ là lâm râm, Cố Đông nghĩ đến chỉ cần đến được cửa khu dân cư là trạm tàu điện ngầm, liền bước nhanh đi đến đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

