Nghe Bạch Thuật kể lại, Đại công tử vốn là người văn võ song toàn. Trước đây, hắn mang vóc dáng của một nam nhi vô cùng cường tráng, khỏe mạnh, vậy mà từ khi đổ bệnh đến nay đã sụt mất gần ba chục cân. Nguyên nhân không chỉ nằm ở việc hắn chán ăn, mà còn bởi trước khi Trương lang trung tiếp nhận điều trị, từng có một khoảng thời gian dài công tử thường xuyên bị mất ngủ trắng đêm. Cứ hễ ngả lưng nằm xuống, là từng khớp xương lại truyền đến những cơn đau nhức buốt tận tâm can.
Căn bệnh quái ác này, vị trưởng tử chết yểu của đương kim Hoàng thượng là Linh Vương trong cung cũng từng mắc phải. Linh Vương vốn dĩ mang bản tính vô cùng ôn hòa, hiền hậu, thế nhưng sau nửa năm trời bị bệnh tật giày vò, ngài ấy cũng dần trở nên điên loạn. Từ trong tẩm cung của ngài ấy thường xuyên vọng ra những tiếng la hét thảm thiết của cung nhân, xen lẫn những tiếng khóc than ai oán giữa đêm khuya thanh vắng.
Vậy việc Đại công tử không hề lôi hạ nhân ra hành hạ để trút bớt nỗi đau đớn, liệu có phải là vì hắn vốn có tính tình hiền lành hay không?
Hoàn toàn không phải vậy.
Những bậc sĩ tử chân chính, vì muốn tu dưỡng và tinh tiến bản thân, thường sẽ chọn cách bái nhập vào các thư viện ẩn sâu trong núi thẳm, hoặc tự mình vân du tứ hải để trải nghiệm sự đời. Trải qua những điều đó, họ mới thấu hiểu một đạo lý: Đọc sách không đơn thuần chỉ là để thu nạp kiến thức, mà quan trọng hơn cả là để tu tâm dưỡng tính, bồi đắp nhân phẩm. Có những kẻ học vấn uyên thâm, luôn tự vỗ ngực xưng danh tài tử, nhưng hễ gặp người bất đồng quan điểm là lập tức sa sầm nét mặt, buông lời cay nghiệt. Lại có những kẻ để cho lòng tham, sân, si, oán hận che mờ lý trí, dục vọng dâng trào khiến tâm cảnh chẳng phút nào được bình yên.
Trên đời này, hiếm ai có thể thực sự đạt tới cảnh giới: kiệm lời, ăn uống thanh đạm, không sân si oán giận, siêng năng hành động, và "suất chí ủy hòa" nghĩa là cứ thuận theo những gì trái tim mách bảo, để cho khí huyết và tinh thần luôn được thư thái, an yên.
Ngọc Lộ lập tức trừng mắt vặn lại: "Thế cả cái viện này chỉ có mỗi Đại công tử là cần đón Tết thôi chắc?"
Bà tử bèn phân bua: "Nhưng Ân nương tử cũng đã dặn dò người dưới gói bánh ú rồi, đến lúc đó mỗi người đều sẽ được chia phần hai chiếc mà." Ý tứ sâu xa của bà ta là không muốn để bên Trúc Uyển tiêu tốn thêm khoản tiền vô ích đó.
Ngọc Lộ nghe vậy liền bĩu môi xua tay: "Ta còn lạ gì cái món bánh ú của bên các người nữa, nhắc đến mà chán chẳng buồn nói. Gạo thì khô khốc chẳng có độ dẻo, nhân thì nhét được hai quả táo khô lép xẹp, thế mà cũng gọi là đồ ăn đón lễ sao? Có dịp nhất định phải cho bà nếm thử tay nghề của viện chúng ta mới biết thế nào là ngon."
Bà tử này ngày nào cũng chạm mặt Ngọc Lộ, lại từng được ả chia cho không ít điểm tâm ngon lành mà thực chất đều là do một tay Diệp Oanh làm ra. Thế nên, vừa nghe Ngọc Lộ quảng cáo như vậy, cơn thèm ăn của bà ta lập tức bị khơi dậy, bèn vội vàng gật đầu đồng ý ngay.
Về phần mẻ trứng vịt muối đã ướp từ trước, hôm qua Diệp Oanh vừa luộc thử một quả để nếm, thấy hương vị đã rất đậm đà và vừa miệng. Nàng bèn cạy nắp hai vại gốm ra, đếm đi đếm lại bên trong có chẵn ba mươi quả. Nàng khéo léo tách lấy phần lòng đỏ, đem kết hợp với thịt lợn đã tẩm ướp gia vị kỹ càng để làm nhân gói món bánh ú thịt trứng muối.
Tiếp đó, nàng gói thêm hai mươi chiếc bánh ú nhân thịt gà hạt dẻ. Năm mươi chiếc còn lại, nàng đều dùng để gói loại bánh ú nhân đậu đỏ mật táo mang vị ngọt thanh, êm dịu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

