Vì quá hoảng hốt, nàng tuôn một tràng với tốc độ cực nhanh, giọng nói run rẩy bộc lộ rõ sự căng thẳng tột độ, nghe qua có phần hơi buồn cười.
Thôi Nguyên rũ mắt nhìn những nụ hoa trắng muốt nằm gọn trong lòng bàn tay nhỏ nhắn, trắng ngần của thiếu nữ. Cánh hoa vẫn đang thoang thoảng tỏa ra một mùi hương thanh nhã. Hắn nhàn nhạt hỏi: "Ngươi hái hoa để làm gì?"
Diệp Oanh cẩn thận cất lại những đóa hoa dạ hương vào túi thơm, thành thật giải thích: "Dạ bẩm, hoa dạ hương có thể dùng để chế biến món ăn. Nô tỳ muốn hái một ít để chuẩn bị cho bữa sáng ngày mai ạ."
Chẳng ngờ mọi chuyện lại chỉ là một sự hiểu lầm buồn cười đến thế... Thôi Nguyên thầm lắc đầu trong lòng. Chợt nhớ lại hai món điểm tâm với hương vị hoàn toàn khác biệt mà mình thưởng thức hôm nay, hắn bèn hỏi: "Cơm nước hai ngày nay, đều do một tay ngươi làm sao?"
"Dạ vâng ạ."
Thôi Nguyên khẽ gật đầu, cũng không để tâm thêm nữa.
Nhìn theo bóng lưng hai người dần khuất, Diệp Oanh mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ trong bụng: Xem ra vị Trưởng công tử này cũng đâu đến nỗi đáng sợ như lời đồn!
Nào ngờ, mới đi được vài bước, Thương Ngô đã lóc cóc chạy ngược trở lại, đưa chiếc đèn lồng ra: "Đèn lồng này đưa cho cô nương. Trời tối đen như mực, cô nương cầm lấy rồi mau chóng về nghỉ ngơi đi."
Đưa mắt nhìn theo bóng lưng phiêu dật như tiên nhân đang khuất dần vào màn đêm kia, Diệp Oanh vô cùng cảm kích, vội vàng nhún người hành lễ: "Đa tạ công tử."
Nàng quay lại hái thêm một nắm hoa nhỏ nữa. Ước chừng số lượng đã đủ dùng, Diệp Oanh mới cẩn thận thổi tắt nến, xách chiếc đèn lồng trở về phòng.
Chiếc đèn lồng ấy, ngay cả khi chưa được thắp sáng, lớp vỏ trai bọc bên ngoài đã tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lấp lánh muôn màu. Không chỉ vậy, trên thân đèn còn được khảm nguyên một khối lưu ly trong vắt, thoạt nhìn cực kỳ tinh xảo và đẹp mắt.
Cũng may là Ngọc Lộ không gặng hỏi thêm gì nhiều, chỉ vui vẻ reo lên: "Có thứ này rồi, từ nay đi đường đêm chúng ta chẳng cần phải che chắn nến cực khổ nữa."
Diệp Oanh lồm cồm bò dậy nhìn ra ngoài. Hôm nay trời râm mát nhưng không khí lại oi bức, ngột ngạt đến khó thở. Dù đã sắp đến giờ Mão, thế nhưng trong phòng vẫn còn tối om, nhìn không rõ mặt người.
Bên kia, Ngọc Lộ vẫn chưa chịu từ bỏ "đại nghiệp" chải chuốt của mình. Nàng ta thắp đèn sáng rực, ngồi ngay ngắn trước gương đồng, tỉ mỉ tô vẽ đôi lông mày.
Diệp Oanh nhìn sắc trời, đoán chừng đến nửa buổi chiều thế nào cũng có mưa rơi. Với kiểu thời tiết ẩm ương thế này, quả thực rất thích hợp để ăn những món nóng hổi, giúp cơ thể toát hết mồ hôi ra ngoài cho nhẹ nhõm.
Nghĩ vậy, bữa sáng nàng quyết định gói món hoành thánh tôm thịt. Trong bát nước dùng trong vắt điểm xuyết vài con tép khô, những viên hoành thánh vỏ mỏng nhân đầy đặn chìm nổi dưới đáy bát. Bên cạnh còn cẩn thận bày thêm vài đĩa nước chấm nhỏ, gồm có dầu thù du, giấm chua và nước tương thanh đạm.
Món ăn kèm thì có rau cải thìa chần qua nước sôi, cùng với một bát chè tuyết nhĩ hầm lê đặc sánh, ngọt thanh.
Khi Tang Diệp vừa bày biện xong bát đũa lên bàn, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt nhàn nhạt của công tử đang nhìn chằm chằm vào mình.
Tang Diệp ngơ ngác: "...?"
Thôi Nguyên lên tiếng hỏi: "Chỉ có chừng này thôi sao?"
"Dạ vâng ạ." Tang Diệp đáp lời, nhưng vẫn mang vẻ không chắc chắn mà thò đầu ngó vào trong hộp đựng thức ăn một cái. Bên trong quả thực trống trơn, chẳng còn gì nữa.
Thấy vậy, Thôi Nguyên đành cầm thìa lên, rũ mắt khẽ khuấy đều bát hoành thánh nước trong trước mặt.
Tang Diệp mang theo vẻ khó hiểu đem chuyện này kể lại với Bạch Thuật. Nghe xong, Bạch Thuật "phụt" một tiếng, bật cười khúc khích: "Chẳng lẽ công tử lại chê đồ ăn ít sao?"
Hôm qua Bạch Thuật phải nằm liệt giường mất nửa ngày, đến hôm nay đã có thể đi đứng chạy nhảy, làm việc bình thường trở lại. Có điều, cảm xúc của nàng ấy lúc này lại dễ dàng lên xuống thất thường hơn so với ngày thường một chút.
Nhớ lại hôm qua, lúc Tang Diệp về kể rằng công tử lại muốn sắp xếp lại đống sách vở kia, nàng ấy đã lờ mờ đoán ra hắn đang chê bai cách sắp xếp trước đó của nàng ấy quá lộn xộn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
