Sau khi dùng xong bữa tối, Thôi Nguyên rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn lôi mấy cuốn sách cất trong rương ra lật xem thử. Nào ngờ vừa lướt qua, hắn đã nhận ra ngay cách sắp xếp trước đây của Bạch Thuật có điểm không hợp lý.
"Bạch Thuật." Vừa cất tiếng gọi, y mới sực nhớ ra chiều nay Bạch Thuật đã xin nghỉ phép rồi.
Nghe tiếng động, Tang Diệp vội ló đầu vào hỏi: "Công tử gọi nô tỳ ạ?"
Thôi Nguyên nhạt giọng phân phó: "Hôm nào trời nắng ráo, ngươi đem hết đống sách trong rương này ra phơi đi, cần phải sắp xếp lại toàn bộ."
Hắn cứ thế ngồi lật giở sách thêm một lúc. Đến giờ Tuất, có lẽ do ban chiều đã chợp mắt khá lâu nên hiện tại tinh thần hắn lại trở nên tỉnh táo lạ thường. Dù đã ngả lưng xuống giường nhưng trằn trọc mãi vẫn chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Bất đắc dĩ, Thôi Nguyên đành khoác thêm áo rồi trở dậy. Đêm nay đến phiên Thương Ngô trực đêm. Cậu nhóc buồn ngủ đến mức tựa hẳn người vào khung cửa mà gà gật, cái đầu cứ gật gù lên xuống hệt như gà mổ thóc. Khóe môi Thôi Nguyên khẽ giật giật, hắn cố nhịn cười, cũng chẳng nỡ đánh thức cậu nhóc dậy mà tự mình cất bước đi về phía thư phòng.
Căn phòng vẫn chưa thắp đèn, nhưng ánh mắt hắn đã nhanh chóng bị đốm lửa hắt vào từ ngoài cửa sổ thu hút. Đưa mắt nhìn theo, hắn chẳng thể nhìn rõ được gì, chỉ thấy một chấm lửa nhỏ nhoi, le lói lay động giữa làn gió đêm hè. Thôi Nguyên đứng trầm ngâm nhìn chằm chằm vào đốm lửa ấy một lúc lâu.
Đã là hạ nhân trong phủ, một khi bán mình cho chủ nhà thì sống là người của chủ, chết làm ma của chủ. Có nhà mà chẳng thể về, có người thân cũng chẳng thể tròn đạo hiếu. Thậm chí, ngay cả đến ngày giỗ chạp của đấng sinh thành, họ cũng chỉ đành lén lút tìm một góc khuất vắng vẻ để đốt chút giấy tiền vàng mã, nơm nớp lo sợ bị chủ tử phát hiện. Nghĩ đến đây, Thôi Nguyên lại đưa mắt nhìn đốm lửa yếu ớt kia, bất giác cảm nhận được một nỗi cô độc, xót xa đến nao lòng.
Hẳn là không phải người của Trúc Uyển rồi. Hạ nhân hầu hạ bên cạnh hắn đều là gia sinh tử của Thôi phủ, gia cảnh thế nào hắn đều nắm rõ. Thế nhưng, rốt cuộc là ai lại cất công chạy đến tận Trúc Uyển giữa đêm hôm khuya khoắt thế này để tế bái cơ chứ?
Trong bụng cậu nhóc thầm mắng chửi: Cả cái hoa viên rộng lớn thế này, thiếu gì chỗ đốt giấy tiền vàng mã mà lại chạy đến rước xui xẻo ngay trước mặt một người bệnh như công tử cơ chứ, đúng là đồ thiếu não mà!
Thế nhưng, Thôi Nguyên lại điềm nhiên khoác áo, cất bước đi lên phía trước. Thương Ngô ngẩn tò te nhìn vẻ mặt bình thản của hắn. Nhanh chóng xác định chủ tử không hề có dấu hiệu nổi giận, cậu nhóc ngẫm nghĩ một hồi mới sực nhớ ra: Ngày giỗ của nương tử (mẹ của Thôi Nguyên) cũng sắp đến rồi. Hẳn là công tử đang tức cảnh sinh tình đây mà. Haizzz.
Khi Thương Ngô được phân phó đến hầu hạ bên cạnh công tử, tướng công và nương tử đều đã khuất núi từ nhiều năm trước. Vị công tử mà cậu nhóc biết đến, từ trước đến nay vẫn luôn mang dáng vẻ lạnh lùng, xa cách như hiện tại. Thậm chí, do phải đối đầu gay gắt với phe cánh của Thái hậu trên chốn triều đường, khí chất của hắn lại càng trở nên sắc bén, bức người hơn. Hoàn toàn chẳng thể nhìn ra được bóng dáng của một vị tiểu công tử yếu đuối, cứ mỗi dịp giỗ mẹ lại trốn vào một góc lén lút lau nước mắt như lời Lăng Tiêu đại ca từng kể.
Khi bước đến nơi, vị công tử vốn luôn lạnh nhạt ấy vậy mà lại chủ động cất lời hỏi han: "Đêm hôm khuya khoắt thế này, ngươi còn ở đây làm gì?"
Về phần Diệp Oanh, từ ngày bước chân vào phủ đến nay, nhân vật có thân phận cao quý nhất mà nàng từng gặp mặt cũng chỉ là vị lão ma ma hầu hạ bên cạnh Thái phu nhân. Nàng chưa từng có cơ hội tiếp xúc trực tiếp với chủ tử trong phủ bao giờ, nên trong lòng khó tránh khỏi cảm giác căng thẳng, hồi hộp.
Sợ bị hiểu lầm là kẻ gian, nàng vội vã moi từ trong túi thơm ra một vốc hoa dạ hương, chìa ra trước mặt hai người để chứng minh: "Nô tỳ đang hái hoa dạ hương ạ. Loài hoa này chỉ nở vào ban đêm, hái lúc sương chưa buông xuống là lúc hoa giữ được mùi hương thơm nhất. Nô tỳ thật sự không cố ý kinh động đến công tử."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)