Thẩm Mộ Dã tuy biết rõ trong cái giới thượng lưu này, có không ít gia tộc bề ngoài thì hào nhoáng, bên trong lại thối nát ung nhọt, nhưng cậu thật sự chưa bao giờ được "ăn dưa" liên tục với số lượng khủng như thế này bao giờ.
Hôm nay vừa tan học về nhà một phát là được mở rộng tầm mắt luôn rồi.
Sau khi áp giải Lâm Phong Khiếu đến nhà Cố Hoài, Tần Trăn liền dẫn theo hai người còn lại đi về Tuần Bổ Cục.
Thẩm Mộ Dã đứng ngay trước cổng lớn của Tuần Bổ Cục, khoanh hai tay trước ngực chậc một tiếng. Giọng điệu của cậu ta cà lơ phất phơ, lại còn mang theo vài phần ngang ngược, càn rỡ đặc trưng của một thiếu gia:
"Gì đây? Hôm qua tôi đánh nhau ở trường có người báo Tuần Bổ à? Hay là bây giờ hút thuốc với không làm bài tập về nhà cũng tính là phạm pháp rồi?"
Tần Trăn câm nín nhìn cậu: "…… Cậu có muốn bị ánh sáng chính nghĩa giáo dục một trận không hả?"
Thẩm Tri Âm thẳng tay cầm bình sữa chọc mạnh vào hông cậu một phát.
"Cháu hút thuốc rùi á?"
Thẩm Mộ Dã hứ một tiếng: "Ha ha, bà cô nhỏ ơi, nhóc còn muốn giáo dục tôi chuyện không được hút thuốc à? Nói cho nhóc biết, không có cửa đâu nha!"
Cậu ta chính là chứng nào tật nấy đấy, thì làm sao nào?
Thẩm Tri Âm khẽ đảo cặp mắt trắng dã: "Tôi chính là muốn hỏi thử khói thuốc có mùi vị gì á nha, ngon lắm sao?"
Biểu cảm của Thẩm Mộ Dã tức khắc cứng đờ. Nhìn đôi mắt tròn xoe tràn ngập vẻ tò mò kia của cô bé, cậu ta nhất thời chẳng biết phải trả lời thế nào cho phải.
"Trẻ con không được hỏi mấy cái này."
Nói xong, cậu ta cảm thấy câu chữ chưa được nghiêm cẩn lắm, bèn bổ sung thêm một câu: "Con gái con lứa không được hút thuốc, sau này lớn lên cũng không được."
Để cho an toàn, sau này trong nhà tốt nhất là không nên xuất hiện một điếu thuốc nào nữa.
Thẩm Tri Âm hừ hừ hai tiếng, cái đầu nhỏ kiêu ngạo ngẩng cao lên, bày ra vẻ mặt "ta đây chẳng thèm thấu hiểu ai hết".
"Cháu quản được tôi à!"
Chủ yếu chính là học theo phong cách phản nghịch y đúc như Thẩm Mộ Dã.
Thẩm Mộ Dã: "............"
Lúc bản thân mình phản nghịch thì chẳng thấy gì, giờ thấy bà cô nhỏ này bắt đầu nổi loạn, sao cậu ta lại thấy đau đầu đến mức này cơ chứ.
Trong lúc hai người cãi vã ỏm tỏi, ba người đã đi đến bộ phận pháp y.
Thời điểm này, mấy nhân viên pháp y vẫn đang vây quanh bộ xương cốt kia để nghiên cứu. Tần Trăn đứng ở cửa, trong lòng thật sự chẳng muốn bước vào một chút nào.
Người khác không biết chứ anh ta thì biết rõ mồn một, bên trong cái phòng này đang có một con quỷ đấy!
Chỉ cần nghĩ đến việc mỗi lần làm việc ở đây đều bị một con quỷ nhìn chằm chằm, anh ta liền cảm thấy nổi hết cả da gà, toàn thân không thoải mái. Đúng là mấy người không biết gì mới là những người hạnh phúc nhất mà.
Với tâm trạng nặng nề, anh ta vẫn phải dẫn Thẩm Tri Âm đi vào trong.
Một người pháp y trong số đó có mối quan hệ khá tốt với Tần Trăn, thấy anh ta vào thì không nói gì, nhưng khi nhìn thấy anh ta dắt theo tận hai đứa trẻ vào thì…
"Tần Trăn, cậu làm cái quái gì thế? Sao lại dẫn hai đứa nhóc vào đây?"
Tần Trăn nghiêm túc: "Cậu bảo những người khác ra ngoài trước đi, bên tôi có chút manh mối mới."
Lư Định An nhún vai, liền bảo các nhân viên khác tạm thời ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Mộ Dã đến một nơi như thế này. Khi nhìn thấy đống xương cốt kia, dẫu cho cậu ta có gan to bằng trời thì khoảnh khắc này cũng cảm thấy da đầu tê rần.
Nhưng rất nhanh cậu ta đã điều chỉnh lại được trạng thái, đặc biệt là sau khi nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Thẩm Tri Âm. Cậu đường đường là một thiếu niên, cũng không thể nào lại chịu thua một con nhóc ba tuổi được.
"Cái đó…… Nó có ở đây không?" Tần Trăn ngồi xổm xuống, nhỏ giọng hỏi Thẩm Tri Âm.
Ánh mắt Thẩm Tri Âm khẽ liếc về vị trí trống ngay bên cạnh anh ta. Tần Trăn lập tức nổi đầy da gà, vội vàng nhích mông dịch sang bên cạnh mấy bước.
Lư Định An và Thẩm Mộ Dã nhìn hai người một lớn một nhỏ này một cách mờ mịt, tự dưng lại chơi trò đánh đố gì thế không biết?
"Vụ này bước đầu xác định là không liên quan nhiều đến Cố gia rồi. Nhưng những người công nhân làm việc ở công trường năm đó chúng tôi đã tìm tới và thẩm vấn qua, bọn họ đều đồng thanh bảo không hề biết có thi thể trẻ em chôn ở bên trong, nhìn biểu cảm thì không giống như đang nói dối."
Chuyện điều tra đến bước này thì lâm vào thắt nút cổ chai, hơn nữa thời gian đã trôi qua quá lâu, bên Tuần Bổ Cục dẫu có tốn bao nhiêu công sức cũng không tra ra được gì thêm. Chính vì vậy, Tần Trăn mới muốn tìm Thẩm Tri Âm đến thử xem có tìm được bước đột phá nào không.
Thẩm Tri Âm nhìn đứa trẻ ma kia một cái, chất giọng sữa nnon nớt vang lên đầy tự tin:
"Em có thể giúp bạn ấy nhớ lại một vài chuyện cũ, nhưng làm như thế, bạn ấy sẽ có nguy cơ biến thành lệ quỷ đó nha."
Tần Trăn nghe xong mà khó xử muốn chết. Anh ta rất muốn kết án, nhưng "lệ quỷ" nghe qua đã thấy chẳng phải thứ gì lành tính rồi. Từ sau khi nhìn thấy đứa trẻ quỷ kia, lúc về nhà anh ta cũng đã lên mạng tra cứu rất nhiều kiến thức về tâm linh. Loại lệ quỷ này một khi mất kiểm soát là sẽ giết người như ngoé.
"Vậy phải làm sao bây giờ?"
Anh ta thật ra không nghĩ Thẩm Tri Âm có thể đánh lại lệ quỷ. Cô bé nhỏ xíu như thế này, dẫu cho có thể đánh người đi chăng nữa, nhưng quỷ và người đâu có cùng một đẳng cấp, đã vậy còn là lệ quỷ cấp cao.
Thẩm Tri Âm ngẩng đầu ưỡn ngực: "Giao cho em đi, em làm được mà!"
Nhóc con này siêu lợi hại luôn đó nha! Còn lợi hại hơn cả lão đạo sĩ nhiều.
Tần Trăn nhìn tiểu gia hỏa trước mặt: cái má thì phúng phính thịt, nói chuyện thì tiếng nồng mùi sữa, trên cổ còn treo bình sữa, tay ngắn chân ngắn ngủn. Cho dù cô bé có cố rướn cái ngực nhỏ lên đi chăng nữa, anh ta cũng chẳng dám tin tưởng cho lắm, xin lỗi nhé.
"Tôi nói này, hai người mới từ bệnh viện tâm thần nào trốn ra đấy?" Lư Định An đứng bên cạnh thực sự chịu không nổi nữa rồi. Nếu không phải vì có trẻ con ở đây, anh ta đã tặng cho Tần Trăn mấy câu chửi thề rồi.
Thẩm Mộ Dã vô cùng tán thành với câu này. Bà cô nhỏ của cậu ta nói năng kỳ quặc thì còn có thể đổ lỗi cho việc trẻ con có trí tưởng tượng phong phú, thiên mã hành không. Chứ cậu ta có nghe nói Tần Trăn từng có tiền sử bệnh tâm thần đâu nhỉ?
Tần Trăn bất đắc dĩ giải thích: "Tôi biết chuyện này có chút khó tin, nhưng nói ra có thể cậu không tin đâu, bộ xương cốt này chính là do cô bé dẫn tôi đi tìm được đấy……"
Trong lúc Tần Trăn còn đang giải thích cho Lư Định An nghe, Thẩm Tri Âm đã bắt đầu động thủ.
Chỉ thấy cô bé ngậm chặt bình sữa vào miệng, hai bàn tay nhỏ bắt đầu nhanh như chớp kết ấn. Đôi bàn tay của đứa nhỏ ba tuổi vừa nhỏ vừa mềm, trên mu bàn tay còn có mấy cái hố thịt bụ bẫm, các ngón tay thì ngắn ngủn múp míp. Thế nhưng chúng lại vô cùng linh hoạt biến hóa tạo thành từng đồ hình, một luồng năng lượng mà mắt thường của nhân loại không thể nhìn thấy đang không ngừng dao động theo từng động tác của cô bé.
Cuối cùng, trước mặt Thẩm Tri Âm xuất hiện một luồng Văn Ấn thần bí, cô bé trực tiếp vỗ mạnh một phát vào thẳng trong cơ thể đứa trẻ ma.
Thẩm Mộ Dã hiếu kỳ hỏi: "Nhóc vừa mới làm cái gì thế?" Nhìn thì không giống như khua tay múa chân lung tung, trông cũng khá là đẹp mắt.
Thẩm Tri Âm rít mấy ngụm sữa, rầu rĩ bảo: "Cho các người một bất ngờ nha!"
Oán khí của lệ quỷ một khi đã ngưng tụ thành thực thể, chỉ cần cô bé muốn thì người phàm cũng có thể nhìn thấy được đó nha.
Tim Tần Trăn lập tức đập bịch một phát, nhảy lên tận cổ họng:
"Em... em... em... Em giúp nó khôi phục ký ức rồi à?"
Thẩm Tri Âm lầm bầm: "Vẫn chưa đâu."
Tần Trăn tức khắc thở phào nhẹ nhõm, anh ta còn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đâu.
Tuy nhiên giây tiếp theo, anh ta liền nghe thấy tiểu gia hỏa kia thong thả bổ sung: "Nhưng đang trong quá trình khôi phục rồi á."
Cùng với lời nói của cô bé vừa dứt, xung quanh đứa trẻ quỷ đang nhắm chặt mắt bỗng chốc bùng lên một luồng oán khí nồng nặc và đặc quánh. Đèn tuýp trong phòng giải phẫu bị luồng âm khí này ảnh hưởng, bắt đầu chớp nháy liên tục, nhiệt độ xung quanh cũng theo đó mà giảm mạnh xuống âm độ, từng trận gió âm u thổi tới lạnh thấu xương.
Thẩm Mộ Dã nuốt nước miếng ực một cái, run rẩy hỏi Lư Định An: "Cái... cái này là do hệ thống đèn phòng giải phẫu của các anh lâu năm không sửa đúng không?"
Trong lòng Lư Định An cũng đang run bần bật: "Chắc... chắc là vậy rồi."
Hai người họ còn đang ra sức tự an ủi bản thân, thì ngay giây tiếp theo, một tiếng thét chói tai đầy phẫn nộ và thê lương bỗng nhiên vang lên xé toạc không gian.
Đoàng! — Toàn bộ bóng đèn trong phòng giải phẫu trực tiếp nổ tung.
Tần Trăn gào lên: "Đậu mợ! Tôi đã bảo là tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng mà!"
Toang rồi toang rồi, mấy người bọn họ không phải là sẽ bị diệt đoàn ở ngay tại đây luôn chứ?
Đứa trẻ quỷ sau khi khôi phục lại toàn bộ ký ức đau đớn năm xưa, khoảnh khắc này đã triệt để hóa thành một con lệ quỷ hung tàn. Dưới sự chi phối tột cùng của oán khí, nó đã hoàn toàn đánh mất lý trí. Việc đầu tiên nó muốn làm chính là sát sinh — giết sạch bách tất cả những sinh vật sống xung quanh!
Lúc này, tuy ánh sáng trong phòng giải phẫu vô cùng tăm tối, nhưng bọn họ vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ tình hình xung quanh. Chính vì thế, cả ba người đều tận mắt nhìn thấy một hồn thể trẻ con đang được oán khí đậm đặc bao bọc, dần dần hiện hình rõ mồn một.
Thẩm Mộ Dã hét lớn: "Đậu mợ!"
Lư Định An cũng kinh hãi: "Mẹ ơi cứu con!"
Hai người đàn ông bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, lập tức ôm chặt lấy nhau, gương mặt tràn ngập sự chấn động và kinh hoàng tột độ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


