Tần Trăn không khỏi kinh ngạc trước mạng lưới thông tin vô cùng nhạy bén của Thẩm Tri Âm, anh ta âm thầm lí nhí trong lòng: "Cái nhóc con mới ba tuổi ranh này suốt ngày đi hóng mấy quả dưa scandal thế này, liệu có bình thường chút nào không hả trời?"
Thẩm Mộ Dã thì đen mặt, gặng hỏi: "Mấy cái chuyện giật gân này nhóc học từ đâu ra thế?"
Thẩm Tri Âm rất mực ngoan ngoãn, đặt hai tay lên đầu gối, cất giọng sữa mềm mại đầy vẻ vô tội: "Đều là mấy bạn chim nhỏ kể cho tôi nghe đó nha~"
Nói đi cũng phải nói lại, cô bé tuy có vỏ bọc bên ngoài là một đứa trẻ ba tuổi thèm sữa, nhưng tâm hồn thì đã vô cùng trưởng thành rồi, tính ra còn lớn tuổi hơn tất cả các vị lão phu nhân có mặt ở đây cộng lại ấy chứ!
Thẩm Tri Âm chép chép cái miệng nhỏ: "Cháu trai cứ từ từ để tôi thở cái đã, mệt chết đi được á."
Trong lúc hai người đang mải nói chuyện, chiếc xe của Tần Trăn đã phóng với tốc độ nhanh nhất để đi tìm Lâm Phong Khiếu.
Lâm Phong Khiếu vốn còn đang ngơ ngác, không hiểu sao hội này lại đột ngột đến tìm mình. Tần Trăn thì ngại ngùng không biết mở lời ra sao, riêng Thẩm Tri Âm lại chơi quả "thẳng bóng" trực diện luôn. Vừa nghe tiểu tổ tông nói bà bác dâu cả của anh rể đang kéo quân đến tính sổ với mẹ ruột mình, Lâm Phong Khiếu liền nhanh như chớp mà hành động ngay lập tức.
"Có cần phải mang theo túi hạt dưa để vừa cắn vừa xem không?"
Tần Trăn cạn lời: "..." Đúng là chuẩn bị tinh thần ăn dưa đầy đủ chu đáo thật đấy!
Cố Hoài sau khi biết rõ cả bọn định đi làm gì thì cũng chẳng buồn ngăn cản, có điều anh ta không tiện đi cùng. Chẳng phải anh ta còn chút vương vấn tình cảm gì với ba mẹ con nhà kia, mà là từ lúc biết chuyện mẹ ruột dám cắm sừng cha ngay khi ông còn sống để lén lút qua lại với bác cả, trong lòng Cố Hoài đối với bà ta chỉ còn lại sự căm hận. Nhưng hiện tại nếu anh ta xuất hiện ở đó, lỡ như hai bên lao vào tẩn nhau thật thì khó tránh khỏi việc bị cuốn vào rắc rối.
Khi đoàn người đến căn biệt thự nơi mẹ Cố Hoài đang trú ngụ, nơi đó đã bị một tầng trong tầng ngoài những người hiếu kỳ vây kín để xem kịch hay. Từ đằng xa, người ta đã nghe thấy tiếng thét chói tai cùng những lời chửi rủa cay nghiệt vọng ra từ bên trong.
Lâm Phong Khiếu phấn khích đến run người, lập tức co giò chạy biến sang đó vì sợ bỏ lỡ mất cảnh tượng mụ già độc ác kia bị ăn đòn. Thẩm Mộ Dã cũng chẳng nhịn nổi cơn tò mò, cậu dứt khoát bế bổng tiểu tổ tông Thẩm Tri Âm với đôi chân ngắn củn cỡn lên rồi cùng lao vút về phía trước.
Thẩm Tri Âm: "..........."
Cái cậu cháu trai này còn đam mê ăn dưa tích cực hơn cả cô bé nữa! Nhưng mà thôi, tiểu tử này lúc đi hóng biến vẫn còn nhớ đến bà cô nhỏ, xem ra cũng là đứa có hiếu tâm.
Mấy người bọn họ len lỏi chen vào đám đông cũng không gây ra sự chú ý nào lớn, bởi vì lúc này cặp mắt của ai nấy đều đang sáng rực lên, dán chặt vào bên trong biệt thự.
Bác dâu cả của Cố Hoài không chỉ dẫn theo con trai, con gái tới cửa mà còn mang theo một đội vệ sĩ lực lưỡng. Cánh cửa chính của nhà họ Cố bị tông thẳng ra, mở toang hoác không thèm đóng. Mấy tay phóng viên giờ phút này đã vọt lên tận tiền tuyến, dùng máy quay phim ghi lại một cách vô cùng chân thực hình ảnh túm tóc, tát tai bôm bốp ở bên trong.
Đứng ngoài rìa chiến trường là những hộ dân cư xung quanh và cả những vị khán giả nghe ngóng được tin tức nên hớt hải chạy tới ăn dưa. Dù sao đều là người trong giới hào môn, muốn giữ chút thể diện nên họ không dám đứng gom lại quá gần.
"Mã Lan Chi! Cái thứ tiện nhân không biết xấu hổ nhà cô! Con thỏ nó còn không ăn cỏ gần hang, thế mà cô lại dám nhắm thẳng vào cỏ gần nhà để gây họa hả? Đó còn mẹ nó là anh cả của chồng cô đấy! Cô thiếu thốn đến mức đấy cơ à? Tôi đã bảo sao ngày trước hai cái đứa cẩu nam nữ các người cứ liếc mắt đưa tình với nhau. Lão nương đây đúng là mở mang tầm mắt, cả đời này chưa từng thấy ai tiện hơn cô!"
Bác dâu cả rõ ràng là một tay chiến đấu vô cùng dũng mãnh, lúc này đang cưỡi hẳn trên người Mã Lan Chi mà giáng những cú tát lảng xoảng xuống mặt bà ta. Một bên vừa đánh, cái miệng bà ta vừa điên cuồng phát ra những lời mắng nhiếc ác liệt.
Mã Lan Chi phản kháng mấy lần nhưng không tài nào lật mình nổi, chỉ biết gào rú thảm thiết để phản bác: "Vương Hi! Chị đừng có bị thằng nghiệt chủng Cố Hoài kia lừa! Bản giám định ADN kia chắc chắn là do nó giở trò mèo rồi! Tôi không có! Tôi và anh cả hoàn toàn trong sạch!"
Dù sao vào cái tầm này thì cứ liều chết không thừa nhận là được.
Nhưng bác dâu cả đâu có dễ bị bẻ lái như vậy. Tát cho đã tay xong, bà ta đứng phắt dậy, vuốt lại mái tóc bù xù của mình rồi vẫy tay một cái, một tên vệ sĩ liền cầm một tập hồ sơ tiến lên.
"Cô coi lão nương đây là đồ đần chắc? Bản giám định ADN của Cố Hoài không đáng tin, thế thì bản do chính tay tôi đi làm này thì sao?!"
Bà ta thẳng tay ném bộp tờ báo cáo giám định vào thẳng mặt Mã Lan Chi.
"Cô và cái loại con hoang do cô sinh ra đừng hòng tơ hào được một cắc tài sản nào của nhà họ Cố! Còn nữa, trước đây các người đào mỏ được bao nhiêu tiền từ chỗ Cố Hữu Đắc thì nôn sạch ra đây cho lão nương! Đó là tài sản chung của vợ chồng chúng tôi, lão già Cố Hữu Đắc không có cái quyền tự ý đem phân phát cho các người!"
Mặt Mã Lan Chi lúc này đã sưng vêu lên như đầu heo. Nhìn thấy bản báo cáo giám định rành rành trước mắt, bà ta biết rõ có mọc cánh cũng chẳng giấu nổi nữa rồi. Bà ta chật vật khóc lóc, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên vẻ oán độc ngút trời — oán hận Cố Hoài, oán hận Vương Hi, và thậm chí oán hận cả lão tình nhân Cố Hữu Đắc nữa.
"Mẹ ơi! Mẹ cứu con với, đừng đánh nữa!"
Cố Minh lúc này cũng đang bị con trai của Vương Hi tẩn cho một trận ra trò, tình cảnh so với Mã Lan Chi còn thảm hại hơn nhiều. Mã Lan Chi tuy toàn thân đau đớn nhưng sự thương yêu dành cho Cố Minh là thật, bà ta thét lên một tiếng rồi vội vàng vồ tới che chắn: "Các người dừng tay lại! Dừng tay lại mau!"
Cố Vân cũng bị ăn mấy bạt tai, giờ đang ngồi bệt dưới đất khóc lóc thảm thiết. Cô ta khóc vì sự nhục nhã ê chề mà mình đang gánh phải, và càng tuyệt vọng hơn trước những ngày tháng tăm tối sau này. Hiện tại toàn bộ cái giới thượng lưu này đều đã biết chuyện mẹ cô ta ngoại tình khi đang trong hôn nhân, mà kinh tởm hơn lại là còn ngoại tình với bác cả. Chuyện này khiến cô ta sau này làm sao còn mặt mũi nào mà lăn lộn trong giới nhà giàu được nữa?
Nghĩ đến viễn cảnh thê thảm tương lai, Cố Vân nhìn Mã Lan Chi với ánh mắt tràn ngập hận ý: "Tất cả là tại bà! Sao bà lại tiện đến mức đấy hả? Ngoại tình đã đành, bà còn mèo mả gà đồng với cả bác cả nữa! Sau này bà bắt tôi phải sống sao cho bằng người ta đây hả?!"
Cố Minh cũng bắt đầu quay sang oán trách mẹ ruột của mình. Thực ra trước đây gã đã biết rõ thân phận của bản thân, Mã Lan Chi sau khi cha Cố Hoài qua đời cũng chẳng thèm giấu giếm gã nữa. Khi đó gã cảm thấy chuyện này chẳng có vấn đề gì, thậm chí còn rất hưởng thụ những khoản tiền béo bở mà bác cả lén lút cung phụng.
Nhưng giờ đây, khi mọi chuyện bị vạch trần ra ánh sáng và phải gánh chịu sự cắn trả dữ dội từ dư luận, gã mới bắt đầu đâm ra oán hận. Gã hận mẹ ruột không biết giữ thân, bằng không làm sao lại rước họa vào thân thế này.
Cố Minh thẳng tay đẩy người mẹ đang muốn tới đỡ mình ra. Tuy gã không nói lời nào, nhưng ánh mắt trách cứ nồng đậm kia khiến Mã Lan Chi có muốn lờ đi cũng không được.
Trong mắt bà ta tràn ngập vẻ không thể tin nổi: "Con... các con trách mẹ ư?"
Mã Lan Chi dán chặt mắt vào đứa con trai mình hộc máu sinh ra: "Đến cả con cũng trách mẹ sao?"
Ánh mắt Cố Minh né tránh, không dám nhìn thẳng vào bà ta: "Nếu không phải tại bà và bác cả lén lút làm trò đồi bại... thì chúng ta đâu có thảm hại như ngày hôm nay! Sau này ra đường cũng chẳng còn mặt mũi nào mà sống nữa."
Giờ phút này gã mới nhận thức được một cách rõ ràng rằng, sự tồn tại của gã thậm chí còn không bằng một đứa con riêng danh chính ngôn thuận bên ngoài, nhục nhã vô cùng.
Mã Lan Chi lúc bị đánh lên bờ xuống ruộng cũng chưa từng cảm thấy bản thân làm sai hay biết hối hận là gì, bà ta chỉ hận ngày xưa sao không nhẫn tâm bóp chết cái thằng con bất hiếu Cố Hoài kia cho rảnh nợ. Thế nhưng ngay thời khắc này, khi bị đứa con trai mà mình hết mực thiên vị oán trách, trái tim bà ta thực sự đã tan nát, đau đớn vô cùng.
Đám đông vây xem xung quanh đều chép miệng thở dài đầy thổn thức. Vương Hi đối với cảnh tượng này chỉ cảm thấy hả dạ, cho rằng đây chính là quả báo nhãn tiền đáng đời dành cho Mã Lan Chi.
Người có cùng suy nghĩ đó không ai khác chính là Lâm Phong Khiếu. Chị gái của anh ngày trước đã phải chịu không biết bao nhiêu sự tra tấn, hành hạ từ mụ già yêu quái này, thậm chí lần này còn suýt chút nữa là mất mạng.
Sau khi trò hề của nhà họ Cố kết thúc hạ màn, bọn họ liền rời đi.
Lâm Phong Khiếu suốt dọc đường đi vẫn còn thòm thèm chưa đã cái nư hóng biến. Anh ta cứ liến thoắng không ngừng, kể tội đủ thứ chuyện thất đức mà Mã Lan Chi cùng hai đứa con của bà ta đã làm trước đây cho mọi người nghe.
"Những công ty đứng tên anh rể tôi, nhờ vào sự nỗ lực của anh ấy và chị gái tôi mà ngày càng phát triển phát đạt. Bản thân con trai bà ta thì vô dụng, đã thế còn dính vào bài bạc cá cược. Cứ hễ xảy ra chuyện là chạy tới tìm anh rể tôi để đòi tiền, mà đáng ghét chính là bộ dạng của ba mẹ con nhà đấy lúc nào cũng vênh váo, xem đó là điều hiển nhiên. Các người không biết nó buồn nôn tới mức nào đâu."
"Cái mụ già kia ngày trước không vừa mắt chị gái tôi là bởi vì bà ta muốn nhét đứa cháu họ bên ngoại nhà bà ta gả cho anh rể, mưu đồ dùng cái cách đó để khống chế anh ấy. Ai mà ngờ anh rể tôi trong chuyện này lại cứng rắn vô cùng, mảy may không chịu nhượng bộ nửa bước, cuối cùng kiên quyết cưới bằng được chị tôi."
"Trong khoảng thời gian đó, những trò bẩn thỉu, kinh tởm mà bọn họ bày ra tôi còn chẳng buồn nói ra nữa, ngại miệng lắm. Nếu không phải tình cảm của chị gái và anh rể tôi bền chặt như kiềng ba chân, thì có lẽ đã sớm bị bọn họ dùng mưu hèn kế bẩn chia rẽ từ lâu rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



