Rắn Sắp Chết Đói Rồi!!
“Tiểu thư, cháu không thể ăn bánh kem nữa, nếu không đợi cha mẹ cháu về, lại phải đưa cháu đi bệnh viện đấy.”
Quản gia là chú Lưu bất đắc dĩ giữ chặt cửa tủ lạnh, không để cánh cửa kẹp trúng đứa trẻ đang rướn cả nửa người vào trong.
Một người giúp việc khác cười bế Bùi Niệm Niệm từ trên ghế xuống.
Thân hình bé xíu của cô nhóc mặc một chiếc váy công chúa màu vàng nhạt, trên đầu buộc hai búi tóc nhỏ, đôi mắt to tròn như quả nho đen vô tội nhìn bọn họ.
“Sẽ không đâu sẽ không đâu, các chú các dì không nói thì không ai biết!” Cô nhóc đáng yêu trong tay vẫn đang nắn nót một miếng bánh kem, tiện thể gặm một miếng.
Thật ngọt! Ngon quá đi! Trước kia cô rốt cuộc đã trải qua những ngày tháng khổ sở gì vậy, đồ ngon thế này bây giờ mới được ăn.
Đôi mắt to tròn đó khẽ nheo lại, khuôn mặt tràn đầy vẻ vui vẻ, khiến người ta không nỡ trách mắng cô bé.
“Anh sẽ nói với cha mẹ là em lén ăn bánh kem kem, cha mẹ về nhất định sẽ đưa em đến bệnh viện tiêm mông!”
Một giọng nói the thé như vịt đực vang lên, trong lời nói tràn ngập sự hả hê.
Bùi Niệm Niệm kinh ngạc trừng to hai mắt, nhìn về phía cửa phòng bếp, ở đó có một thiếu niên mặc đồng phục học sinh màu xanh trắng đang đứng, trên vai đeo chiếc cặp.
Nhìn thấy Bùi Trường Phong, Bùi Niệm Niệm lườm anh một cái: “Đồ mách lẻo giọng vịt đực!”
“Hê! Cái cô nhóc này, em gọi anh là gì!” Bùi Trường Phong vừa nói vừa quăng cặp sách sang một bên, xắn tay áo lên định đến bắt Bùi Niệm Niệm.
Bùi Niệm Niệm sợ hãi hét lên một tiếng, không quên nắm chặt chiếc bánh kem trong tay, chạy thục mạng về hướng sân sau.
Bùi Trường Phong nhìn thấy con Lão Hổ và Hắc Báo bị nhốt ở phía trước, bèn dừng bước không tiến lên nữa.
Bùi Niệm Niệm như tìm được chỗ dựa, đứng bên ngoài hàng rào, bĩu môi kiêu ngạo hừ một tiếng: “Có giỏi thì anh qua đây đi!”
Bùi Trường Phong tức đến nghiến răng, bước về phía đó vài bước, Lão Hổ và Hắc Báo vốn đang nằm sấp liền hung hăng đứng dậy, đặc biệt là con Hắc Báo kia, dường như lúc nào cũng chuẩn bị nhảy xổ ra vậy.
Ánh mắt lộ rõ hung quang.
Bùi Trường Phong hừ mạnh một tiếng, trước khi đi không quên buông lời tàn nhẫn: “Em đợi đấy cho anh, xem anh về xử lý em thế nào!”
Nhìn Bùi Trường Phong đi xa, Bùi Niệm Niệm cười hì hì thành tiếng: “Hiệp hôm nay, Bùi Niệm Niệm thắng!”
Cô bé quay người đi sờ con Hắc Báo trong chiếc lồng sắt lớn: “Đản Cao không giận, anh năm là đồ tồi, suốt ngày bắt nạt chị.”
Lại yêu thương đồng đều sờ sờ con Lão Hổ kia: “Bồ Đào cũng không giận.”
Lão Hổ và Hắc Báo gầm lên từng tiếng nối tiếp nhau, giống như đang đáp lời.
Bùi Niệm Niệm thu tay về, bẻ đôi chiếc bánh kem trong tay, nhét vào miệng một con Hổ và một con Báo.
“Đây là bánh kem chị vừa lấy được hôm nay, ngon lắm! Các em cũng nếm thử đi.”
Một Hổ một Báo há miệng, thò lưỡi ra, cuốn bánh kem vào miệng, tiện thể nhẹ nhàng liếm sạch lớp kem sữa còn sót lại trên tay cô nhóc.
Bùi Niệm Niệm bị liếm đến ngứa ngáy trong lòng bàn tay, cười khanh khách.
Cô bé chơi với hai con mãnh thú một lúc, bên tai truyền đến tiếng xì xì, Bùi Niệm Niệm đứng dậy đi về phía bụi hoa bên cạnh.
Cánh tay mũm mĩm như ngó sen vạch bụi hoa ra, nhìn thấy bên trong một con rắn Xà Hoa Cỏ đầu tròn màu xanh đang nuốt một con rắn màu xanh không rõ tên vào bụng.
Bùi Niệm Niệm đầy vẻ tò mò, đưa bàn tay nhỏ còn vương mùi Lão Hổ ra chọc chọc vào đuôi nó: “Ây da, em còn ăn đồng loại à!”
Con rắn đó vừa nghe thấy, “phụt” một cái nhả con rắn Lục Trúc vừa chui vào miệng ra, ngóc đầu lên thật cao: *Đồng loại gì chứ! Đồng loại gì mà chị xem đi! Nó còn muốn ăn cả rắn cơ mà!*
Bùi Niệm Niệm bước tới xách đuôi con rắn Lục Trúc lên lắc lắc: “Chết rồi???”
Người bảo mẫu đằng kia sợ đứa trẻ xảy ra chuyện, tìm đến nơi vừa lúc nhìn thấy cảnh Bùi Niệm Niệm đang xách con rắn, sợ hãi hét toáng lên.
Miệng lắp bắp: “Tiểu thư! Mau vứt đi mau vứt đi!!! Đó là rắn độc! Sẽ cắn người đấy!!”
Bà vừa nói vừa chạy vào trong gọi người, bản thân bà làm gì dám chạm vào.
Con Xà Hoa Cỏ kia sột soạt trườn đến trước mặt Bùi Niệm Niệm, dùng thân hình quấn lấy cổ chân cô bé: *Mau cho rắn mau cho rắn! Rắn sắp chết đói rồi!!*
Lúc một đám người kéo tới, nhìn thấy không chỉ trong tay Bùi Niệm Niệm đang bóp một con rắn độc, mà ngay cả trên cổ chân cũng bị một con rắn to tướng quấn chặt.
Sợ đến mức người thì tìm dụng cụ, người thì lo an ủi dỗ dành.
“Tiểu thư đừng sợ, chúng chú tới cứu cháu đây, cháu đừng nhúc nhích.”
“Đúng đúng đúng, đừng động đậy, tiểu thư cháu cứ đứng im đó.”
“Tiểu thư đừng sợ, lập tức xong ngay đây.”
...
Cái đầu con Xà Hoa Cỏ kia lắc lư: *Mau cho rắn mau cho rắn, loài người sẽ đánh chết rắn mất!!*
Bùi Niệm Niệm nhìn nó một cái, lại nhìn về phía những người giúp việc đang cầm dụng cụ bước tới, cổ tay xoay một cái, “vù vù” vung vẩy con rắn Lục Trúc trong tay lên, trong chớp mắt ném nó đập mạnh vào bức tường, “bẹp” một tiếng, rồi từ từ trượt xuống rơi vào bụi cỏ.
Con Xà Hoa Cỏ kia vội vàng trườn về phía vị trí con rắn đó.
Đám người giúp việc nhìn thấy thao tác quá sức kinh ngạc của Bùi Niệm Niệm, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Đứa trẻ này cũng không biết nên mắng là ngốc hay liều mạng nữa, đến cả rắn mà cũng dám bắt.
Bảo mẫu vội vàng tiến lên kiểm tra, xem cô bé có bị cắn không, nếu bị cắn thì phải lập tức đưa đến bệnh viện.
Bùi Niệm Niệm vẫn giơ bàn tay nhỏ bé lên cười hì hì: “Niệm Niệm không sao!”
Gò má mềm mại trắng nõn ép vào nhau, nhe ra một hàm răng trắng bóc như gạo nếp, khiến người ta không nỡ trách mắng.
“Từ nay tiểu thư không được tùy tiện bắt rắn nữa đâu, con rắn cháu vừa cầm có độc đấy.”
Bùi Niệm Niệm gật đầu, cũng không giải thích.
Kiếp trước cô vốn là một con cá chép cẩm chướng sống trong một đầm nước hoang vu chốn núi sâu, tu luyện bao nhiêu năm mới sinh ra linh trí, vất vả lắm mới sắp tu luyện thành hình người, ai ngờ ông trời chướng mắt, giáng sấm sét đánh chết cô luôn.
Một sớm đầu thai thành con thứ sáu nhà họ Bùi, có được hình người mà kiếp trước ngày nhớ đêm mong, lại còn có cả cha mẹ và người nhà.
Kiếp trước cô vốn là một con cá chép cẩm chướng, có lẽ nhờ có cô gia trì, nên chuyện làm ăn của nhà họ Bùi cũng càng làm càng lớn.
Nhà họ Bùi ngày càng giàu có, nhưng đồng thời cũng ngày càng bận rộn, sau khi sinh Bùi Niệm Niệm không lâu, mẹ Bùi liền tiếp tục đi làm, sau khi cô biết nói biết đi thì lại càng phải theo cha Bùi bay khắp thế giới.
Người túc trực thường xuyên ở nhà chỉ có cô và anh năm Bùi Trường Phong đang trong thời kỳ phản nghịch.
Bùi Niệm Niệm đối với chuyện này không quan tâm, có đồ ăn ngon đồ uống ngon, không cần phải tu luyện cực khổ như trước kia là đã có hình người, cô thật sự quá vui vẻ rồi!
Đến giờ ăn, bảo mẫu đặt cô ngồi vào ghế ăn dặm, đứng bên cạnh cầm đũa gắp thức ăn cho cô.
Trên bàn ăn còn đặt một chiếc máy tính bảng, bên trong là một người phụ nữ trông mới ngoài ba mươi tuổi.
“Bảo bối, lát nữa mẹ và cha lên máy bay về nước, con ở nhà phải ngoan ngoãn, không được lén ăn bánh kem nữa, biết không?”
Bùi Niệm Niệm nhét một con tôm lớn vào miệng, cái miệng nhỏ bị nhét phồng lên, phồng xẹp nhấp nhô theo động tác nhai của cô bé, khiến người ta nhìn mà mềm lòng.
Nghe mẹ nói, Bùi Niệm Niệm mặc kệ đúng sai cứ gật đầu liên tục, dù sao người cũng không có ở đây, cô phải ăn thì vẫn cứ ăn thôi, không chậm trễ.
Nghe mẹ hỏi đến chuyện này, Bùi Niệm Niệm liền hăng hái hẳn lên, thừa cơ mách lẻo: “Anh năm không ăn cơm đàng hoàng! Còn lén ăn vặt nữa!” Quan trọng nhất là dĩ nhiên không chia cho cô!
Quá đáng! Thật sự quá đáng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


