"Sao vậy ?" Đan Kinh Thiên tùy ý nhìn, hỏi.
"Có Đăng Tinh Thảo." Mạc Tử Khanh nhìn cẩn thận hơn, trong bụi cỏ có mấy bụi Đăng Tinh Thảo phát ra ánh sáng nhạt. Bởi vì số lượng ít, cỏ dại bên cạnh lại nhiều, cho nên lúc đầu bọn họ không phát hiện ra.
"Hả ? Là sự kìa, chúng ta nhanh hái rồi đi khỏi nơi này thôi." Đan Kinh Thiên nói xong thì muốn tiến lên hái.
"Khoan hái." Độc Cô Thiên Diệp ngăn cản, "Các ngươi nhìn gốc của Đăng Tinh Thảo."
Đan Kinh Thiên cùng Mạc Tử Khanh nhìn kỹ, kinh hãi.
"Nó, đang hút máu phải không?" Đan Kinh Thiên thất thanh hỏi.
Độc Cô Thiên Diệp gật gật đầu, nói: "Chắc là vậy. Máu của hai thi thể chảy đến chỗ này, bị mấy khỏa Đăng Tinh Thảo hấp thu toàn bộ."
"Cuối cùng Đăng Tinh Thảo này có tác dụng gì ?" Mạc Tử Khanh hỏi.
"Không rõ ràng lắm. Nhưng ta có cảm giác nó không phải thứ gì tốt." Độc Cô Thiên Diệp nói, "Không biết Thần điện hái nó làm gì."
Ba người bắt đầu tìm kiếm xung quanh, quả nhiên phát hiện Đăng Tinh Thảo mọc thành một mảnh không xa đằng trước. Ba người gọi huyễn thú của mình ra, mọi người cùng nhau hái.
Ba người Độc Cô Thiên Diệp hái xong thì về doanh địa. Lúc về phát hiện đã lục tục có người trở lại, một Thần điện đệ tử thu thập thành quả của mọi người. Độc Cô Thiên Diệp cũng không giao toàn bộ Đăng Tinh Thảo cho Thần điện, nàng để lại một ít, để Đô Đô trồng trong Luyện Yêu Hồ.
Sau khi nàng bắt đầu nghiên cứu 《 ngàn chu vạn độc 》, nàng bắt đầu lưu ý khởi những loại thảo dược có độc, cũng để Đô Đô mở một không gian gieo trồng riêng. Nàng để Đô Đô trồng trong Đăng Tinh Thảo ruộng độc thảo, tuy rằng bây giờ nàng không biết tác dụng của nó, nhưng trực giác của nàng cho nàng biết, nó có độc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


