"Hừ, ngươi đắc ý cái gì ? Bây giờ ngươi chỉ là huyễn tông nho nhỏ mà thôi, so sánh với cấp bậc sau này, huyễn lực cần để thăng cấp giống như dòng suối nhỏ và biển lớn vậy." Ngay lúc nàng âm thầm cao hứng , thanh âm của Đản Đản đột nhiên vang lên, đả kích tâm tình tốt chưa đến 1 phút của nàng.
"Hừ, đều là đồ chơi của tiểu hài tử mà thôi." Đản Đản khinh thường nói. Đừng tưởng rằng nó ngủ say nên cái gì cũng không biết, mấy món đồ chơi của Tiểu Hỏa , nó biết nhất thanh nhị sở (rõ ràng đó). Tuy rằng, đôi khi nó cũng hiểu mấy thứ kia chơi rất vui, nhưng nó tuyệt đối sẽ không nói ra !
Trong lòng Độc Cô Thiên Diệp buồn bực một chút, ngươi hỗn đản, không thể để ta cao hứng 1 phút sao ? ! Thật ra nàng cũng biết, chắc chắn huyễn tôn không phải cấp bậc huyễn lực cao nhất, nàng vẫn không hỏi bọn Đản Đản và Lam Mân, không nghĩ để mình quá gấp gáp, khiến căn cơ không xong. Nhiệm vụ trên người nàng cũng thúc giục nàng mau chóng trưởng thành, tương lai gặp chuyện gì ai cũng nói không rõ. Nhưng, ngươi cũng nên để ta cao hứng một lát chứ ? !
Độc Cô Thiên Diệp thu Tiểu Hỏa và Tiểu Cửu về Luyện Yêu Hồ, mình thì sửa sang lại quần áo bị nhăn, mới xuống lầu ăn cơm.
Học viêc của tứ đại đế quốc và đệ tử của Thần điện đều được an bài ở lầu hai, Phong Giản và Thánh nữ, còn có Tạ Bình và hai vị lão sư ở lầu 3. Lúc Độc Cô Thiên Diệp đi xuống vừa vặn đụng phải Thần Vãn Tình và Phong Giản ở cầu thang.
"Hừ." Thần Vãn Tình còn tức giận vì Độc Cô Thiên Diệp đốt thánh khí của nàng , nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp, nàng hừ lạnh một tiếng, dẫn đầu xuống lầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


