Edit: rinnina
Ngày hôm sau, Tạ Bình mang theo lão sư và các học viên về Bồ thành, tứ hoàng tử và các sứ thần phải ở lại đế quốc Thương Khung thương nghị chuyện tiến cống với 3 nước khác.
Tin tức đế quốc Mạc Nhĩ Tư đạt được hạng nhất đã được truyền về quốc nội từ sớm, mỗi khi đội ngũ phi ưng của Học viện Đế Quốc bay qua trên không thành thị, đều nghe thấy tiếng hoan hô nhiệt liệt bên dưới.
"Chủ nhiệm, bọn ta đã trở lại." Độc Cô Thiên Diệp mang theo hơn một trăm học viên đi đến trước mặt Tạ Phàm. Lúc đội ngũ vừa đáp xuống xong, Tạ Bình đã phi thân nhảy xuống, mang đội lão sư lui đến một bên, Độc Cô Thiên Diệp đành phải tự mình ra trận .
Tạ phàm gật gật đầu, nói: "Mọi người vất vả. Các ngươi lấy được vinh dự cao nhất vì đế quốc, học viện lấy làm kiêu ngạo vì các ngươi. Sau này mọi người phải tiếp tục cố gắng, biết không ?"
"Dạ, chủ nhiệm !" Trả lời đều nhịp, rung động lòng của rất nhiều người.
"Hoàng thất chuẩn bị cho các ngươi một ‘Khánh Công Yến’, vào tối ngày mai. Hôm nay cho các ngươi nghỉ ngơi, không cần đi học. Bây giờ, các ngươi có thể về ký túc xá nghỉ ngơi . Bách Lý Tà, ngươi đi theo ta."
Độc Cô Thiên Diệp đi theo Tạ Phàm vào văn phòng viên trưởng, đi vào quả nhiên nhìn thấy Tạ Bình nằm trên ghế dựa. Nhìn thấy Tạ Phàm và Độc Cô Thiên Diệp đi vào cũng không có phản ứng gì, giống như hắn chưa từng rời khỏi nơi này vậy.
Tạ Phàm kêu Độc Cô Thiên Diệp ngồi xuống, rót cho nàng ly nước, nói: "Thiên Diệp, con huấn luyện bọn họ rất khá. Lần này chúng ta có thể lấy hạng nhất, công của con không nhỏ."
Độc Cô Thiên Diệp cười cười, xem như nhận lời khen.
"Chọn người đại biểu đi Thánh Hải thành, con có đề nghị gì không ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



