Từ sau núi giả cách đó không xa có một người đi ra. Hắn đi đến bên ngoài lương đình, nhưng không vào.
"Đương nhiên." Độc Cô Thiên Diệp xoay người, tựa vào lan can, vỗ vỗ tay, nói: "Nếu không sao ta đi lâu như vậy mới nghỉ ngơi."
Người tới có rút khóe mắt. Thì ra nàng là cố ý để mình đi theo lâu như vậy ? Hắn nhấc chân đi vào lương đình, đi đến lan can đối diện Độc Cô Thiên Diệp ngồi xuống, nhìn Độc Cô Thiên Diệp nhưng không nói lời nào.
Độc Cô Thiên Diệp thấy hắn không nói lời nào, xoay người tiếp tục chơi đùa mặt hồ.
Thương Cẩn nhìn mặt hồ gợn rồi yên, yên lại gợn, lại nhìn người đang chơi đùa tới bất diệc nhạc hồ kia, trong ánh mắt âm ngoan có dần dần nhiễm sự mê ly.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


