Nàng và vị Lục trưởng lão này đã từng gặp mặt sao?
Hình như chưa hề.
Nhị trưởng lão cất giọng mỉa mai: “Tiểu Lục, ngươi thì biết cái gì, Hứa Vụ chính là luyện đan sư bẩm sinh!”
Lục trưởng lão vuốt ve bàn tính vàng gia truyền bên hông, châm chọc lại: “Ngươi nói phải thì là phải chắc, ta còn bảo Hứa Vụ là Thần Tài bẩm sinh cơ.”
Nhị trưởng lão chỉ thẳng mặt Lục trưởng lão: “Ngươi cố tình gây sự.”
Lục trưởng lão bật lại: “Ngươi không biết nói lý.”
Nhị trưởng lão cãi: “Ngươi có biết hôm nay Hứa Vụ lần đầu tiên luyện đan đã thành công luyện ra đan dược không hả.”
Lục trưởng lão không vừa: “Ngươi có biết hôm nay Hứa Vụ chỉ cần dăm ba câu đã kiếm được bao nhiêu linh thạch không hả.”
Nhị trưởng lão liều mạng nhấn mạnh: “Đó chính là luyện đan sư bẩm sinh đấy!”
Lục trưởng lão cũng không cam lòng tỏ ra yếu thế: “Đó chính là Thần Tài có thể cứu Vạn Kiếm tông thoát khỏi cảnh nghèo khó đấy!”
Hứa Vụ thản nhiên đón nhận ánh mắt của tất cả mọi người.
Không sai, là ta, là ta đó, người mà Nhị trưởng lão và Lục trưởng lão đang nói chính là ta.
Luyện đan sư bẩm sinh là ta, Thần Tài cũng là ta.
Suýt chút nữa thì quên mất, Hứa Vụ đã có sư tôn rồi.
Mãi đến tận lúc này, Âu Dương Thanh Thiên vẫn chưa thể hiểu rõ ngọn ngành rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nghe qua lời của hai vị trưởng lão thì không khó để nhận ra, có vẻ như tiểu đệ tử của ông ngay lần đầu luyện đan đã thành công chế ra đan dược.
Hơn nữa dường như còn kiếm được không ít linh thạch.
Ngũ trưởng lão hơi nghiêng đầu, vẫy vẫy tay gọi Hứa Vụ.
Hứa Vụ bước tới hỏi: “Ngũ trưởng lão gọi ta có việc gì sao ạ?”
Ngũ trưởng lão hỏi nhỏ: “Có muốn học vẽ bùa không?”
Đã biết luyện đan, thì ắt hẳn cũng sẽ vẽ được bùa, Ngũ trưởng lão thầm nghĩ như thế.
“Muốn ạ!” Hứa Vụ đáp lời cực kỳ dứt khoát và trôi chảy.
Khóe môi Ngũ trưởng lão khẽ nhếch lên: “Sáng mai đến tìm ta.”
Tam trưởng lão vốn là một đại mỹ nhân thích xem kịch vui, nghe Ngũ trưởng lão nói thế liền chớp mắt với Hứa Vụ: “Tiểu Vụ có muốn đến trận phong của sư thúc tham quan một chút không? Nhị sư huynh của ngươi chính là một trận tu đấy, sư huynh muội đồng hành cùng nhau thật tốt biết bao, ngươi thấy đúng không.”
Văn Thanh Thời cười đầy bất đắc dĩ: “Tam sư thúc, chuyện này không thể gượng ép, vẫn nên lấy ý nguyện của tiểu sư muội làm chính.”
Hứa Vụ từng chứng kiến Nhị sư huynh bố trí trận pháp, Tụ Linh trận trong tiểu viện nàng đang ở chính là do đích thân Nhị sư huynh bày ra.
Hiệu quả của trận pháp quả thực rất tốt, một khi lập trận thành công, đó sẽ là một cỗ máy chém giết khổng lồ.
Nhưng quá trình bày trận lại vô cùng phức tạp, vô cùng hao tổn linh khí, hơn nữa lại tốn rất nhiều thời gian.
Chỉ có thể nói trận pháp sư không thích hợp để chiến đấu đơn độc, mà chỉ phù hợp với tác chiến theo nhóm.
Cho nên với việc bày trận, Hứa Vụ không mấy hứng thú.
Hơn nữa...
“Bày trận thì tông môn chúng ta đã có Nhị sư huynh rồi.” Hứa Vụ đáp lời với giọng điệu rất hùng hồn.
Văn Thanh Thời hơi sững người, ngay sau đó nghiêm túc gật đầu hùa theo: “Tiểu sư muội nói rất đúng.”
Tam trưởng lão tỏ vẻ hơi ghen tị: “Tình cảm sư huynh muội của các ngươi tốt thật đấy.”
Nói xong, nàng quay sang nhìn Ngũ trưởng lão bằng ánh mắt chê bai: “Trước kia không thấy huynh đệ các ngươi đối xử tốt với sư muội, sư tỷ là ta đây như thế bao giờ.”
Ngũ trưởng lão mỉm cười đáp: “Bày trận thì tông môn chúng ta đã có sư tỷ đây là được rồi.”
Tam trưởng lão: “……”
Mặc kệ bao nhiêu năm trôi qua, Vi Sinh sư đệ vẫn cứ là cái tên Vi Sinh sư đệ có tài chặn họng người khác như xưa.
Bên này, sau khi Âu Dương Thanh Thiên đã hiểu rõ ngọn ngành tình huống, không khỏi lên tiếng chất vấn: “Đây là lý do khiến các ngươi muốn cướp đồ đệ của ta sao?”
Nhị trưởng lão cũng hơi chột dạ, tự biết việc mình làm không được quang minh chính đại cho lắm, nhưng ngoài miệng vẫn cãi cố: “Thế này sao gọi là cướp được? Bọn ta chỉ không muốn thiên phú của đứa nhỏ này bị vùi lấp thôi.”
Âu Dương Thanh Thiên hừ lạnh: “Ngươi cảm thấy ta sẽ vùi lấp thiên phú của con bé sao?”
Nhị trưởng lão: “……” Thế thì cũng không hẳn.
Lục trưởng lão đứng bên cạnh vui vẻ khi người gặp họa.
“Lục trưởng lão, ngươi cũng thấy vậy à?” Âu Dương Thanh Thiên cất giọng u ám hỏi.
Lục trưởng lão lập tức đổi ngay thái độ, cung cung kính kính đáp lời: “Tuyệt đối không có chuyện đó thưa tông chủ.”
“Tiểu Vụ, ngươi nghĩ thế nào?” Âu Dương Thanh Thiên chuyển hướng, hỏi Hứa Vụ.
Hứa Vụ thầm thở dài một hơi trong bụng, chuyện gì đến cũng phải đến thôi.
“Sư tôn, một người không biết vẽ bùa không biết luyện đan thì không phải là một kiếm tu xuất chúng.” Hứa Vụ đứng thẳng tắp giữa đại điện, tuyên bố với chí hướng vô cùng cao cả.
Mí mắt Âu Dương Thanh Thiên giật liên hồi.
Tất cả mọi người có mặt đều vô cùng chấn động.
“Ước mơ của ta trước sau như một, vẫn luôn là trở thành một kiếm tu xuất chúng.”
Chữ ‘xuất chúng’ được nàng nhấn mạnh, là trọng điểm của cả câu.
Cố Thiên Triệt lẩm bẩm: “Một kiếm tu vừa biết luyện đan, vừa biết vẽ bùa sao?”
Hứa Vụ kiên định gật đầu: “Đúng vậy!”
Tiếng vỗ tay bỗng vang lên giữa đại điện.
Cố Thiên Triệt cũng không biết vì sao mình lại vỗ tay, nhưng hắn cảm thấy khoảnh khắc này rất cần những tràng pháo tay.
Đôi mắt bình lặng của Mặc Xuyên khi liếc sang Cố Thiên Triệt đã xẹt qua một tia cạn lời.
Đúng là đồ ngu ngốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
