Hai tin nhắn gần như xuất hiện cùng lúc.
Cố Thiên Triệt vừa bám đuôi Hứa Vụ vừa tranh thủ gửi tin nhắn phản hồi.
Cố Thiên Triệt: Nhị trưởng lão đang dẫn bọn ta tới đại điện của ngọn núi chính, Tam sư huynh mau đến đi! Xung phong!!!
Mặc Xuyên triệu hồi bản mạng kiếm, chỉ trong chớp mắt đã biến mất dạng.
……
Tại đại điện của ngọn núi chính.
Ánh mắt của các vị trưởng lão khác cũng lén lút lia về phía Lục trưởng lão.
Nếu Tứ trưởng lão xin xỏ thành công, chắc chắn họ sẽ nhào vô xin ké.
Lục trưởng lão nhướng mắt lên, phủi phủi ống tay áo, phán một câu lạnh lùng và tàn nhẫn: "Tông môn đang rỗng túi, lấy đâu ra tài nguyên. Đừng nói ngươi gọi ta là Lục đệ, dù ngươi có gọi ta là Lục ca thì cũng vô phương."
Chẳng lẽ ông không muốn cấp linh thạch, cấp tài nguyên sao?
Chẳng qua là vì tông môn nghèo quá thôi!
Đám người này ngày nào cũng mở miệng ra là đòi tài nguyên, đòi linh thạch, đúng là không phải người làm chủ nên không xót tiền.
Ngày nào ông cũng tất tả duy trì chút cơ nghiệp còn sót lại của Vạn Kiếm tông, ông dễ dàng lắm sao?
Rõ ràng ông là người nhỏ tuổi nhất trong đám sư huynh đệ, nhưng giờ đi ra ngoài, ai chẳng bảo ông mới giống vai đại ca nhất.
Sầu não ruột, Lục trưởng lão đành lôi máy truyền tin ra lướt diễn đàn tông môn, đây là niềm vui nhỏ nhoi của ông mỗi ngày.
Lướt một hồi thì bắt gặp đoạn video Hứa Vụ đang tung hô đại hạ giá.
Mắt Lục trưởng lão càng xem càng sáng lên, đây chẳng phải là người kế thừa mà ông mỏi mắt tìm kiếm bấy lâu sao.
"Nhị trưởng lão sao vẫn chưa tới?" Đại trưởng lão - người nắm giữ hình phạt của Vạn Kiếm tông, uy nghiêm bức người, khiến mọi đệ tử trong tông đều nơm nớp lo sợ - cất tiếng.
Bàn tay đang vuốt ve Bạch Bạch của Ngũ trưởng lão khẽ dừng lại, ông cười nhạt đáp: "Chắc là bận chút việc, chúng ta nán lại đợi một lát cũng không sao."
Cuộc họp đông đủ của Tông chủ và các trưởng lão lần này là nhằm bàn bạc về cuộc thi giao lưu giữa ngũ đại tông môn sẽ diễn ra sau hai tháng nữa.
Hàng năm, đệ tử thân truyền của ngũ đại tông môn đều sẽ tụ họp lại một chỗ, tổ chức một cuộc thi đấu mang tính chất giao lưu.
Năm ngoái địa điểm tổ chức là ở Đan tông, nội dung thi đấu cũng do Đan tông quyết định.
Năm nay vừa vặn đến phiên Vạn Kiếm tông của bọn họ làm chủ nhà.
Vốn dĩ đây chỉ là một cuộc thi đấu hết sức bình thường, mục đích chính thực chất là để đệ tử thân truyền của ngũ đại tông môn hiểu biết lẫn nhau.
Đồng thời, đây cũng là dịp để ngũ đại tông môn phô diễn những đệ tử thân truyền ưu tú của nhà mình, ngầm báo cho các tông môn khác biết rằng tông môn của họ đã có người kế thừa.
Nhưng ngặt nỗi sang năm lại là kỳ đại bỉ của ngũ tông, thế nên cuộc giao lưu thi đấu năm nay có vẻ đặc biệt khác thường.
Đây chính là cơ hội tốt nhất để thăm dò thực lực đệ tử thân truyền của các tông môn khác.
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
Nhị trưởng lão vội vã bước vào đại điện, đi theo phía sau là tứ đại hộ pháp —— bốn sư huynh muội Hứa Vụ.
“Chào sư tôn.”
“Chào sư bá, các sư thúc.”
Bốn người đồng loạt khom lưng hành lễ, cất tiếng thỉnh an.
Nhị trưởng lão không đợi nổi nữa, vội nói với Âu Dương Thanh Thiên: “Tông chủ, ta muốn thu Hứa Vụ làm đồ đệ!”
Âu Dương Thanh Thiên: “?”
“Không được!”
Mọi người đều nhìn về phía Lục trưởng lão vừa lên tiếng phản đối.
Kìa, Lục trưởng lão phản đối chuyện gì chứ?
Hứa Vụ là đệ tử của tông chủ, người nên lên tiếng phản đối phải là tông chủ mới đúng.
Âu Dương Thanh Thiên cũng thấy buồn bực, Nhị trưởng lão muốn cướp tiểu đệ tử của ông làm đồ đệ, sao Lục trưởng lão phản ứng còn mạnh hơn cả ông vậy.
Lục trưởng lão đứng đối diện Nhị trưởng lão, dõng dạc nói: “Tông chủ, ta cũng muốn thu Hứa Vụ làm đồ đệ.”
Âu Dương Thanh Thiên: “……”
Tiểu đệ tử của mình trở nên đắt giá như vậy từ khi nào thế?
Hứa Vụ: “……”
Hóa ra mình lại được tranh giành đến vậy sao?
Ba vị sư huynh: “……”
Hóa ra tiểu sư muội đắt giá như vậy sao?
Các vị trưởng lão khác: “……”
Tiểu đệ tử mà tông chủ nhận lại đắt giá đến vậy sao?
Trong lòng những người có mặt đều dâng lên chung một nỗi thắc mắc.
Nhị trưởng lão không ngờ tới Lục trưởng lão - cái tên keo kiệt này - lại dám giành đệ tử với mình.
Trùng hợp thay, Lục trưởng lão cũng cảm thấy Nhị trưởng lão - con Gà Thiết Linh vắt chày ra nước này - lại dám cướp người kế thừa mà ông vừa mới nhắm trúng.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, sóng ngầm cuộn trào, tia lửa bắn ra tứ phía.
Bọn họ hoàn toàn quên mất, Âu Dương Thanh Thiên mới là sư tôn danh chính ngôn thuận của Hứa Vụ.
Đều là đi cướp đệ tử của người khác, ai lại cao quý hơn ai cơ chứ?
Cố Thiên Triệt kéo kéo tay áo Hứa Vụ, nhỏ giọng thì thầm: “Tiểu sư muội, muội quen biết Lục trưởng lão từ khi nào vậy?”
Văn Thanh Thời và Mặc Xuyên cũng đồng loạt nhìn về phía Hứa Vụ.
Hứa Vụ mặt mày ngơ ngác: “Muội không biết.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)