Dần dần, tốc độ chậm lại. Khi thời gian chỉ còn nửa phút, Hứa Vụ vẫn còn mười loại linh thực trên tay.
29 giây, 28 giây, 27 giây... 3 giây, 2 giây, 1 giây.
Hết giờ.
Hứa Vụ khẽ thở hắt ra, ánh mắt vẫn nấn ná ở hai loại linh thực cuối cùng vừa đặt xuống.
Nàng cũng không chắc mình có đặt đúng vị trí hay không.
Rất nhanh, Nhị trưởng lão đã đưa ra đáp án: “Đúng hết, cũng không tồi.”
Cố sống cố chết mà chỉ nhận được một câu "không tồi", Hứa Vụ xìu như bánh bao chiều. Người ở giới tu tiên thích cạnh tranh thì chớ, lại còn toàn là thiên tài.
Thế này thì người bình thường như nàng biết sống sao đây!
Nhị trưởng lão bề ngoài bình thản, nhưng trong lòng đang gào thét: Đù má! Tông chủ nhặt đâu ra hạt giống tốt thế này, trí nhớ cỡ này mà đi làm kiếm tu thì phí của giời, sinh ra là để làm đan tu chứ đâu.
Hứa Vụ đâu biết, với 122 loại linh thực, chỉ cần nhớ đúng phân nửa đã được coi là qua ải.
Còn nàng tưởng dẫn khí nhập thể xong trí nhớ tốt hơn, thật ra là vì thần thức của nàng đã được cường hóa.
Lý do luyện đan sư hiếm như lá mùa thu là vì yêu cầu về thần thức cực kỳ khắt khe, mà tu luyện thần thức lại khó hơn tu vi gấp ngàn lần.
Trường hợp như Hứa Vụ, chỉ mới dẫn khí nhập thể mà thần thức đã tăng vọt, không dám nói là "độc nhất vô nhị", nhưng chắc chắn là "lông phượng sừng lân".
Nhị trưởng lão nhìn Hứa Vụ với ánh mắt đầy kỳ vọng, ông muốn xem giới hạn của Hứa Vụ rốt cuộc là tới đâu.
“Lúc nãy ta luyện đan thế nào, ngươi còn nhớ không?” Nhị trưởng lão hỏi.
Hứa Vụ muốn nói không nhớ, nhưng lại sợ Nhị trưởng lão chê nàng kém cỏi không thèm dạy. Còn nói nhớ, thì lại sợ Nhị trưởng lão bắt nàng biểu diễn luyện đan tại trận.
Làm người sao mà khó quá!
Do dự một hồi, nàng quyết định đánh liều: “Về cơ bản thì ta nhớ ạ.”
Nhị trưởng lão cố đè nén nhịp tim đang đập thình thịch, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, giọng nói có chút cứng nhắc: “Trên đó có mấy cái lò luyện đan, chọn một cái rồi luyện một mẻ Dẫn Khí đan xem sao.”
Hứa Vụ đành cắn răng chọn một cái lò, nhắm mắt lại cố hồi tưởng quá trình luyện đan của Nhị trưởng lão.
Từng hình ảnh xẹt qua đầu nàng như một cuốn phim tua nhanh.
Đột nhiên, nàng mở mắt, xòe lòng bàn tay ra, một ngọn lửa bỗng nhiên bùng cháy.
Luyện đan sư thường là người có Hỏa linh căn, hoặc Hỏa - Mộc song linh căn. Nàng có Tam linh căn, vô tình lại có cả Hỏa và Mộc linh căn trong đó.
Cùng là Hỏa linh căn nhưng cũng có dăm bảy loại, không phải Hỏa linh căn nào cũng hợp luyện đan.
Ngọn lửa ôn hòa như của Hứa Vụ là lý tưởng nhất cho việc luyện đan.
Như Cố Thiên Triệt cũng có Hỏa linh căn, nhưng ngọn lửa của hắn quá bạo liệt, luyện mẻ nào nổ mẻ nấy.
Đừng nhắc nữa, nhắc tới là Nhị trưởng lão lại đau lòng như cắt.
Thằng ranh con Cố Thiên Triệt đó đã làm nổ banh xác mười cái lò luyện đan của ông rồi.
Ngọn lửa ôn hòa trong tay Hứa Vụ khi chạm vào lò luyện đan, nhiệt độ lập tức tăng vọt.
Nàng bắt chước y đúc quá trình luyện đan của Nhị trưởng lão, copy paste không sai một ly.
Ngay cả khoảng cách thời gian giữa mỗi lần bỏ linh thực vào lò, nàng cũng cố gắng canh chuẩn nhất có thể.
Khi nàng tập trung cao độ, thần thức lại vô thức hóa thành một đôi tay tàng hình, hí hoáy nhào nặn đám linh thực trong lò.
Ngay khoảnh khắc thần thức của Hứa Vụ xuất hiện, Nhị trưởng lão đã nhận ra. Ánh mắt ông nhìn nàng bỗng trở nên rực rỡ, nóng bỏng như muốn thiêu đốt cả không gian.
Hứa Vụ không hề hay biết, vẫn tập trung canh thời gian, điều chỉnh lửa lớn lửa nhỏ.
Cuối cùng, canh chừng thời gian đã đủ, nàng tắt lửa.
Nhị trưởng lão lập tức phi như bay đến bên lò luyện đan, không giấu nổi vẻ sốt sắng, nghển cổ nhòm vào trong.
Hứa Vụ thầm nhẩm tính lại các bước, cảm thấy quá trình luyện đan của mình chuẩn không cần chỉnh.
Thế nhưng, khi đập vào mắt là một đống bèo nhèo, đen sì sì nằm chỏng chơ trong lò, nàng trực tiếp đứng hình.
Ủa, cái đống gì đây? Đây là thứ nàng luyện ra sao?
Kỳ cục nhất là cái đống đó còn đang bốc khói nghi ngút.
Sao vậy trời, ăn "c*t" cũng phải canh lúc còn nóng hổi à?
Khóe miệng Nhị trưởng lão giật giật, ông tưởng vớt được thiên tài, ai dè lại vớ trúng một quái tài.
Luyện đan mà luyện ra một đống… ông còn ngại không dám nói ra, đúng là lần đầu tiên trong đời ông thấy.
Hứa Vụ nhìn chằm chằm cái đống đó hai giây, rồi chẳng chần chừ đưa tay móc ra, bắt đầu màn "tay vo đan dược".
Đồng tử Nhị trưởng lão giãn to hết cỡ, nhìn Hứa Vụ với ánh mắt ngập tràn sự thương cảm. Chắc đứa nhỏ này bị cú sốc đầu đời làm cho tinh thần có chút bất thường rồi.
Chỉ trong chớp mắt, Hứa Vụ đã tiện tay vo tròn một viên đan dược đen sì sì.
Trông nó giống hệt viên Kéo Chân Trợ Mắt hoàn.
"Hứa Vụ à, lần đầu luyện đan thất bại là chuyện thường tình ở huyện, ngươi đừng nản chí nhé." Dù Hứa Vụ lần đầu luyện ra một bãi "không nỡ nhìn", nhưng Nhị trưởng lão vẫn một mực tin rằng nàng là hạt giống sinh ra để làm luyện đan sư.
"Ngươi thật sự có năng khiếu luyện đan đấy. Nhìn Tứ sư huynh ngươi xem, Cố Thiên Triệt ấy, lần đầu tiên luyện đan nó làm nổ tung cả cái lò. Về sau luyện bao nhiêu lần nổ bấy nhiêu cái lò. Như thế mới gọi là không có năng khiếu."
"Nhị trưởng lão, sao ngài lại nói xấu ta sau lưng, phá hủy hình tượng của ta trong lòng tiểu sư muội thế kia!" Cố Thiên Triệt vừa chạy tới vì lo lắng cho tiểu sư muội, vừa nghe thấy lời này liền tức tối gào lên.
Nhị trưởng lão: "..."
Thằng ranh này đến lúc nào thế, chui ra mà không một tiếng động nào luôn.
Hứa Vụ liếc nhìn viên Kéo Chân Trợ Mắt hoàn... à nhầm, Dẫn Khí đan vừa mới vo xong trong tay, rồi quay sang nhìn Tứ sư huynh vừa bước vào, nở một nụ cười ngây thơ vô số tội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)