Chuyện này không liên quan gì đến linh thạch đâu, chỉ là nàng thuần túy thích chinh phục khó khăn thôi.
“Đi theo ta.”
Nhị trưởng lão dẫn Hứa Vụ vào một căn phòng luyện đan, chỉ vào những loại linh thực bày trên chiếc bàn dài và nói: “Ở đây có 122 loại linh thực, cho ngươi nửa canh giờ để ghi nhớ toàn bộ.”
“Hít!” Hứa Vụ hít một ngụm khí lạnh.
122 loại linh thực, phải học thuộc lòng trong một giờ đồng hồ, mà không ai bày cho cách phân biệt, hoàn toàn phải "tự bơi".
Chưa kể, nhìn lướt qua đã thấy có quá trời loại linh thực trông từa tựa nhau, điều này càng làm tăng thêm độ "khoai" của thử thách.
Nhị trưởng lão chẳng bận tâm xem Hứa Vụ đang nghĩ gì, lôi ngay chiếc đồng hồ cát ra đếm ngược: “Bắt đầu.”
Hứa Vụ lấy lại bình tĩnh, vận nội công, khôi phục phong độ thời ôn thi đại học và bắt đầu nhồi nhét.
May mắn thay, trí nhớ của nàng vốn đã không tồi, nay nhờ dẫn khí nhập thể, tu vi tăng lên nên trí nhớ càng ngày càng siêu phàm.
Nếu không, cái thử thách này nàng có cày nát não cũng không qua nổi.
Dù là học vẹt, nhưng Hứa Vụ vẫn có chiêu trò riêng.
Đầu tiên là giải quyết những loại linh thực có đặc điểm nhận dạng rõ ràng nhất. Nhờ trí nhớ siêu phàm, nàng vượt qua vòng này khá nhanh gọn lẹ.
Trong số 122 loại linh thực, chỉ có khoảng một phần ba là có đặc điểm nhận dạng đặc trưng.
Sau khi "nhét" xong mớ này vào đầu, Hứa Vụ chuyển sang những loại linh thực có đặc điểm ít rõ ràng hơn.
Tuy đặc điểm hơi mờ nhạt, nhưng điểm cộng là chúng không bị trùng lặp với những loại khác. Chỉ cần nàng cố gắng ghi nhớ thì sẽ không bị nhầm lẫn.
Thời gian trôi qua vùn vụt, nửa giờ đồng hồ đã trôi qua.
Trên trán Hứa Vụ bắt đầu lấm tấm mồ hôi, đầu óc từ chỗ tỉnh táo cũng dần trở nên quay cuồng.
Khó nhằn nhất là những loại linh thực còn lại, đặc điểm đã lờ mờ lại còn hay có thêm hai ba "anh em sinh đôi" giống hệt nhau.
Nàng cố gắng tìm ra điểm khác biệt giữa đám linh thực "anh em" này. Không tìm thấy điểm khác biệt bên ngoài, đành phải thử cách khác.
Khứu giác, xúc giác đều được huy động tối đa, cuối cùng nàng đành dùng tới cả vị giác.
Nếm một miếng, mặt Hứa Vụ lập tức xanh như tàu lá chuối.
Ọe ~ Cái thứ gì mà đắng ngắt, đắng hơn cả khổ qua vậy trời.
Giọng nói của Nhị trưởng lão chậm rãi vang lên: “Đó là cỏ Khổ Tâm, lá thì có vị ngọt thanh thanh, nhưng rễ thì đắng đến tận tâm can. Ngươi cắn phải phần rễ của nó rồi.”
Chúc mừng ngươi đã trúng thưởng nha ~
Hứa Vụ nhăn nhó, đắng chát cả cõi lòng, tiếp tục nếm thử loại linh thực tiếp theo.
Đúng là người khổ, lòng khổ, mà phận cũng khổ nốt!
“Hết giờ.” Nhị trưởng lão mở mắt, đồng thời vung tay lên một cái, toàn bộ linh thực trên bàn đã bị đảo lộn vị trí, chiếc đồng hồ cát cũng ngừng chảy.
Hứa Vụ vô cùng tự tin, háo hức muốn bắt đầu ngay và luôn.
Cho dù là bảo nàng gọi tên linh thực, hay nhìn tên chọn linh thực, nàng đều không hề nao núng.
Ngay lúc Hứa Vụ đang hừng hực khí thế, Nhị trưởng lão lại lôi ra một chiếc lò luyện đan, hỏi: “Nhớ hết rồi chứ?”
Hứa Vụ: “Ta nhớ hết rồi ạ.”
Nhị trưởng lão với vẻ mặt điềm nhiên nói: “Tốt, ngươi ngồi đó đi, phần tiếp theo phải quan sát cho thật kỹ.”
Hứa Vụ ngoan ngoãn ngồi xuống, đầu óc ong ong một mớ bòng bong.
Lúc này, Nhị trưởng lão đã bắt tay vào luyện đan, Hứa Vụ đành phải tập trung cao độ, không dám chớp mắt lấy một cái, dán chặt ánh nhìn vào mọi cử động của Nhị trưởng lão.
Nhìn cách Nhị trưởng lão điêu luyện và nhẹ nhàng ném từng cây linh thực vào lò, tiến hành rèn luyện, dung hợp, và cuối cùng là đan dược hình thành.
Hứa Vụ thầm nghĩ, nghe có vẻ cũng không "khoai" lắm.
Chỉ e là học một đằng, làm một nẻo thôi.
Khi ngọn lửa vụt tắt, Nhị trưởng lão khẽ vỗ tay phải lên chiếc lò đang lơ lửng giữa không trung. Mười viên đan dược tròn vo, đều tăm tắp, tỏa hương thơm ngát từ trong lò bật ra.
“Dẫn khí đan.” Hứa Vụ nhận ra ngay, nàng từng thấy loại đan dược này, hiện giờ trong nhẫn lưu trữ của nàng cũng có vài viên.
Dẫn khí đan là loại đan dược cơ bản nhất, dùng để hỗ trợ dẫn dắt linh khí vào cơ thể, giúp tăng tốc độ tu luyện. Tuy nhiên, nó chỉ có tác dụng với đệ tử ở cấp Luyện Khí.
Hơn nữa, tác dụng của nó hoàn toàn có thể thay thế được. Chỉ cần bố trí một Tụ Linh Trận xung quanh, linh khí dày đặc thì tốc độ hấp thụ cũng nhanh chẳng kém.
Vì trong tiểu viện của nàng đã có sẵn Tụ Linh Trận nên nàng chưa từng đụng đến loại đan dược này.
Tuy nàng thừa biết phương pháp học không dùng linh thạch sẽ cực kỳ "hardcore".
Nhưng vừa nhào vô đã bắt luyện đan thì có vẻ hơi "quá đà" rồi.
Nhị trưởng lão nhìn thấu suy nghĩ của Hứa Vụ trong nháy mắt, nhẹ nhàng buông một câu: “Ngươi nghĩ ta là loại người đó sao?”
Hứa Vụ: Câu hỏi hay đấy, nhưng ai mà biết được?
“Sắp xếp lại các loại linh thực về đúng vị trí cũ, cho ngươi năm phút.” Nhị trưởng lão chỉ tay về phía 122 loại linh thực vừa bị đảo lộn vị trí, chẳng thèm để Hứa Vụ kịp phản ứng, ông lại một lần nữa khởi động đồng hồ cát.
Hứa Vụ đơ ra một giây, rồi luống cuống tay chân, vội vã nhặt từng loại linh thực đặt vào vị trí cũ.
Năm phút, tức là 300 giây.
Tổng cộng 122 loại linh thực, nghĩa là trung bình nàng chỉ có chưa tới hai giây rưỡi để vừa nhận dạng, vừa tìm đúng chỗ và đặt xuống cho mỗi loại.
Thật khó mà tin Nhị trưởng lão không cố ý làm khó nàng.
Cố tình luyện đan vào lúc trí nhớ nàng đang "đỉnh" nhất, lại còn bắt nàng phải quan sát kỹ lưỡng để làm phân tán sự tập trung.
Được lắm, thích chơi lớn đúng không.
Trong lúc cáu giận, Hứa Vụ liền bùng nổ, cuối cùng nàng cũng thấu hiểu cái sự "khó nhằn" của phương pháp học không dùng linh thạch này.
Lúc bắt đầu, tốc độ của Hứa Vụ rất nhanh, gần như chưa tới một giây đã đặt xong một loại linh thực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)