Lời chưa dứt, một đốm lửa vàng kim đã bay thẳng vào mặt hắn. Đến khi hắn né được ngọn lửa thì bóng dáng hai đứa trẻ đã biến mất, chỉ còn lại giọng nữ trêu chọc vang lên: “Không phải gọi ngươi, đồ đại ngốc ha ha ha!”
“Nhãi ranh, ngươi tìm chết!”
Gã tu sĩ Trúc Cơ đỏ mắt vì giận, dậm chân một cái đã lao vọt đi mười trượng. Khương Trúc và Minh Tuệ dù sao cũng chỉ là bậc Luyện Khí sơ cấp, không thể phát huy hết uy lực thực sự của Đạp Hư Bộ. Chẳng mấy chốc, họ đã bị gã đuổi kịp.
Khương Trúc sợ hãi đến biến sắc, liều mạng ném lửa về phía sau. Ngọn lửa này quả thực bám dai như đỉa, gã đàn em tu vi yếu hơn đã bị lửa bén vào người, đang lăn lộn gào thét trên mặt đất.
Chứng kiến uy lực của ngọn lửa, tên Trúc Cơ không dám lơ là, hắn vung tay tung ra uy áp áp chế. Động tác của Khương Trúc và Minh Tuệ lập tức chậm lại, bị linh lực của hắn khống chế từ xa. Cho đến khi hai người hoàn toàn không thể cử động, gã mới dám lại gần, dùng dây thừng linh lực trói chặt cả hai.
Minh Tuệ nặn ra nụ cười cầu tài: “Đại thúc, trên người chúng ta thật sự không có linh thạch đâu ạ...”
Sắc mặt tên Trúc Cơ tối sầm lại: “Lão gia mới hai mươi lăm tuổi, ngươi gọi ai là đại thúc?”
Minh Tuệ ngượng ngùng im lặng. Khương Trúc lập tức nghiêm mặt mắng sư huynh: “Phải đó, huynh thật không biết nói chuyện gì cả. Vị này trông phong lưu phóng khoáng, anh tuấn bức người thế này, rõ ràng là một vị quý công tử, sao có thể là đại thúc được, thật là mắt kém quá.”
Nói xong, nàng lập tức đổi sắc mặt, cười hì hì thương lượng:
“Vị soái ca này, trên người bọn ta thật sự hết linh thạch rồi. Hay là ta chỉ điểm cho huynh một người khác giàu sụ nhé?”
Tên Trúc Cơ được khen nên tâm trạng có phần khởi sắc, kiên nhẫn hỏi: “Ngươi nói xem nào.”
“Có một người tên là Huyền Tịch, huynh cứ đi tìm hắn, hắn nhiều linh thạch lắm.”
Minh Tuệ vội vàng phụ họa: “Đúng đúng, huynh ấy giàu nhất đấy!”
Tên Trúc Cơ lập tức nổi khùng: “Câm mồm hết cho ta, còn nói nhảm nữa là ta giết sạch.”
Khương Trúc và Minh Tuệ sợ hãi mím môi, chỉ có thể dùng ánh mắt ra hiệu cho nhau:
‘Chẳng lẽ hắn biết Huyền Tịch sư huynh là tu sĩ Kim Đan?’
Đang lúc phân vân, nàng nghe thấy gã đại hán quát: “Huyền Tịch cái gì mà Huyền Tịch! Các ngươi tưởng ta ngu sao, bịa đại một cái tên mà định qua mặt ta à?”
Gã tỏ vẻ mình không dễ lừa, giật phắt túi trữ vật của hai người, lục tìm hồi lâu chỉ thấy mười mấy viên thượng phẩm linh thạch cùng một đống đồ lặt vặt. Đồ mua được đều nằm trong tay Huyền Tịch, Khương Trúc chỉ còn lại chút ít linh thạch Nhị sư huynh cho, còn Minh Tuệ thì đúng nghĩa là trắng tay.
Gã đại hán mặt mày hầm hầm, quát tháo: “Có bấy nhiêu thôi sao? Hai đứa nghèo kiết xác, nghèo thế này mà còn bày đặt mua hoa đăng, đúng là hạng phá gia chi tử.”
Bị phun đầy nước miếng vào mặt, Khương Trúc và Minh Tuệ chỉ biết câm nín. Này này, như thế là hơi quá đáng rồi đấy nhé.
Tên Trúc Cơ bực bội vô cùng. Bị xoay như chong chóng bấy lâu mà chỉ thu được mười mấy viên linh thạch, hắn vung đao định kết liễu hai người.
Minh Tuệ sợ quá kêu to: “Chúng ta sắp chết đến nơi rồi, muội đưa đồ gia truyền cho hắn đi!”
Khương Trúc: “???”
Nàng vốn là trẻ mồ côi, đào đâu ra đồ gia truyền?
Mắt tên Trúc Cơ sáng rực, dí đao vào Khương Trúc quát: “Nói! Đồ gia truyền giấu ở đâu?”
Khương Trúc: “……”
Tiên sư nhà huynh, huynh có bị ngốc không vậy.
Khương Trúc bất lực liếc nhìn Minh Tuệ, thấy cậu nhóc đang ra sức dùng ánh mắt cổ vũ, như muốn nói: Tiểu sư muội, muội làm được mà, cứ bịa tiếp đi.
Ngàn cân treo sợi tóc, khả năng diễn kịch của Khương Trúc bùng nổ.
Đầu tiên, Khương Trúc tỏ vẻ đấu tranh dữ dội, sau khi bị gã đại hán phun nước miếng đầy mặt, nàng rốt cuộc cũng lộ vẻ "tâm như tro tàn", hướng môi về phía cái hộp nát dưới đất.
Gã tu sĩ Trúc Cơ mừng rỡ, lập tức nhặt hộp lên, bên trong chỉ có một mảnh lá cây thối rữa. Hắn lôi mảnh lá ra rồi gặng hỏi nàng: "Bí pháp gia tộc các ngươi là gì?"
Khương Trúc nhìn hắn bằng ánh mắt thâm trầm. Cũng khá lắm, đến cả bí pháp gia tộc mà hắn cũng biết tới.
"Mau nói cho ta biết, bằng không ta giết ngươi!" Gã đại hán dường như đã sắp mất sạch kiên nhẫn.
Khương Trúc giả vờ đắn đo hồi lâu, vẻ mặt đầy do dự mới chịu thốt ra "bí pháp". Sau đó, Minh Tuệ và Khương Trúc được chứng kiến một cảnh tượng thế này: Một gã đại hán đối diện với cái hộp rỗng dưới đất không ngừng dậm chân, vừa dậm vừa dùng ngón tay chọc tới tấp, miệng hô vang: "Lui! Lui! Lui!".
Minh Tuệ nhịn cười đến đỏ bừng mặt, nằm dưới đất quằn quại như sâu đo. Khương Trúc cắn chặt môi, cuối cùng nhịn không nổi đành bật cười thành tiếng.
Gã đại hán trừng mắt nhìn hai người đầy hung ác. Khương Trúc và Minh Tuệ tức thì mím chặt môi, bất đắc dĩ để môi múa may hỗn loạn. Cứ nhịn thế này, sớm muộn gì họ cũng bị nội thương mất thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)