Minh Tuệ thoăn thoắt chạy qua các sạp hàng, chốc chốc lại ngoái đầu gọi lớn: “Tiểu sư muội, đã mua kẹo cho Tứ sư huynh chưa?”
“Mua thêm một chiếc chuông gió cho Nhị sư huynh đi, viện của huynh ấy tĩnh lặng quá. Còn Đại sư huynh... tặng huynh ấy một cây linh bút là được rồi.”
Khương Trúc vừa trả tiền vừa đáp lời: “Mua hết rồi. Trà cho trưởng lão Đạo Ngộ, đại thiết chùy cho trưởng lão Huyền Thương, mõ cho trưởng lão Thanh Mộc, lệnh bài cho trưởng lão Thông Trần, phất trần cho trưởng lão Phật Tâm... Đúng chưa nhỉ?”
“Còn cả ngọc như ý cho Tông chủ nữa!”
Khương Trúc nhìn lại hai trăm viên thượng phẩm linh thạch còn lại trong tay, phân vân một hồi, cuối cùng dứt khoát dốc sạch ra:
“Mua luôn đi, lấy thêm cả chiếc ngọc như ý này nữa.”
Nàng tin chắc rằng tiết kiệm không thể giúp mình giàu lên được, có tiêu thì mới có kiếm!
“Hai người các ngươi thật biết hưởng lạc.” Huyền Tịch cất giọng ai oán. Một kẻ đi trước chọn đồ, một kẻ theo sau trả tiền, loáng cái đã mua một đống lớn, cuối cùng đều trút hết lên vai hắn, bắt hắn phải xách từng món một.
Minh Tuệ và Khương Trúc đồng loạt nhe răng cười với hắn. Huyền Tịch nghẹn lời, đành cam chịu số phận đi lấy ngọc như ý từ tay chủ quán.
“Tiểu sư muội, đằng kia có người phun ra lửa kìa, mau đi xem đi!”
Minh Tuệ rất ít khi được xuống núi, dù có đi cũng là đi cùng các trưởng lão, chẳng bao giờ được đến nơi phố xá sầm uất thế này. Bởi vậy cậu nhóc chơi rất hăng, thấy thứ gì lạ là lôi kéo Khương Trúc đi xem cho bằng được.
“Phía kia có hoa đăng, nghe nói hoa đăng có thể thỉnh cầu thần minh, Phật tổ có nhìn thấy không nhỉ?”
“Muội không rõ, hay mua một cái thử xem?”
Hai người rủ nhau len lỏi vào đám đông. Huyền Tịch quả thực khóc không ra nước mắt, hắn còn phải đợi chủ quán lấy hộp gấm đóng gói ngọc như ý. Người đông như kiến, chỉ trong chớp mắt, bóng dáng hai đứa nhỏ đã biến mất tăm. Huyền Tịch vội vã thu hết đồ đạc vào túi trữ vật, cuống cuồng tìm kiếm khắp nơi.
“Tiểu sư muội...”
“Ngũ sư đệ...”
Bên kia bờ sông, Minh Tuệ và Khương Trúc vất vả lắm mới chen lấn mua được hoa đăng. Khương Trúc ngoái đầu nhìn lại, lầm bầm: “Sao Tam sư huynh vẫn chưa tới nhỉ?”
Minh Tuệ đặt hoa đăng xuống nước, dùng linh lực nhẹ nhàng đẩy nó trôi đi: “Chắc Tam sư huynh thấy trò này con nít nên không tới đâu. Chúng ta thả xong rồi quay lại tìm huynh ấy, dù sao huynh ấy cũng là người lớn, chẳng lạc được đâu mà lo.”
“Xong rồi, Phật tổ nhìn thấy chắc chắn sẽ vui lòng lắm.”
“Đi thôi, chúng ta quay về tìm Tam sư... Các người là ai?”
Khương Trúc nhìn chằm chằm hai gã đại hán đột ngột xuất hiện sau lưng mình, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. Gã râu xồm đánh mắt nhìn một lượt rồi hỏi đồng bọn: “Ngươi chắc chắn hai đứa nhãi này có linh thạch chứ?”
Gã gầy gò đứng cạnh lập tức tiếp lời: “Đại ca yên tâm, chính mắt tiểu nhân thấy người của Phong Thanh Tông đưa cho bọn chúng một ngàn viên thượng phẩm linh thạch.”
Minh Tuệ và Khương Trúc nhìn nhau, ra hiệu bằng khẩu hình:
“Tiểu sư muội, muội chạy bên trái, huynh chạy bên phải.”
“Được!”
Hai người lập tức vắt chân lên cổ mà chạy. Khương Trúc thi triển Đạp Hư Bộ, lẩn khuất trong đám đông, chốc chốc lại lủi vào các cửa hiệu. Gã râu xồm đuổi theo bị nàng xoay cho đến phát cáu: “Đừng có chơi trò mèo vờn chuột với lão gia nữa!”
Khương Trúc thấy gã đại hán đang ngơ ngác giữa đám đông thì bụm miệng cười, xoay người leo qua cửa sổ định thoát ra ngoài.
“Tạm biệt nhé!”
Vừa dứt lời, nàng liền đâm sầm vào một người, đau đến mức ôm cằm suýt xoa. Chưa kịp hoàn hồn, nàng đã bị đối phương giáng một cước vào ngực, ngã nhào xuống đất.
“Đại ca, con nhỏ ở đây!”
Nhìn hai gã vừa hội quân, Khương Trúc không nhịn được mà càu nhàu: “Sư huynh, huynh bảo huynh chạy bên phải mà, huynh không phân biệt được trái phải sao!”
Minh Tuệ cười gượng gạo: “Bên phải là đường cụt... Xin lỗi tiểu sư muội nhé.”
Khương Trúc nhìn hai gã đại hán trước mặt bằng ánh mắt lạnh lẽo. Thật đúng là họa vô đơn chí.
Gã cầm đầu là một tu sĩ Trúc Cơ, bị một đứa nhóc kỳ Luyện Khí trêu đùa bấy lâu nên đã sớm nổi trận lôi đình. Hắn ngưng tụ một luồng linh lực khổng lồ trong tay, áp lực đầy mình, mắt thấy sắp sửa tung chiêu.
Khương Trúc hét lớn: “Khoan đã!”
Tu sĩ Trúc Cơ thiếu kiên nhẫn nhướng mắt: “Ngươi còn lời trăng trối nào thì nói mau đi...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)