Khi nàng đến nơi thì trời đã rất khuya, Lưu Kế Nhân đi trước xách đèn lồng dẫn đường, từ xa xa, Ngụy Nhiêu liền thấy trong viện có mấy tên hạ nhân đang đứng, dường như là mấy người vừa mới đi theo Lưu Kế Nhân ra ngoài, thấy nàng đến liền sôi nổi vấn an.
Ở phía bên kia, một cái bóng đen nhỏ bé mờ mịt như cái tay nải nằm cạnh đống củi lửa được xếp gọn gàng, đúng là Tiểu Niệm Thanh.
Không biết có phải do hôm nay Lưu Kế Nhân bỏ thuốc mê hơi nhiều, hay là do cơ thể suy yếu đến mức hôn mê, đứa bé gái vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, nhưng đã bị lạnh đến mức theo bản năng cuộn tròn thành một đoàn.
Ngụy Nhiêu khoác áo choàng, ôm lò sưởi tay, nhìn chiếc áo bông cũ nát đầy mụn vá trên người tiểu nữ hài, không khỏi nhíu mày ra lệnh: “Lột áo bông của nó ra cho ta.”
Mệnh lệnh của nàng vừa dứt, xung quanh lại im lặng như tờ.
Ngụy Nhiêu ngẩng đầu, liền nhìn thấy mấy tên hạ nhân sắc mặt lộ vẻ do dự.
“Các ngươi điếc rồi hả?”
Ngụy Nhiêu lạnh lùng quát.
Nàng tự nhiên không hiểu được, mấy gã đàn ông này hiện giờ chỉ cần nhìn thấy tiểu nữ hài đang hôn mê trong gió lạnh, liền nhớ tới đôi mắt đỏ ngầu của thiếu niên kia, cùng lời nguyền rủa khiến người ta không rét mà run.
Bọn họ trước kia làm chuyện trái với lương tâm, cũng từng chịu không ít lời nguyền rủa, nhưng chưa có lần nào giống như lần này, khiến bọn họ cảm thấy bứt rứt trong lòng.
Cuối cùng vẫn là Lưu Kế Nhân cắn răng một cái, bước tới lột chiếc áo bông trên người tiểu nữ hài xuống, lộ ra lớp áo mỏng manh bên trong.
Ngụy Nhiêu lúc này mới hài lòng.
Nàng vươn tay, ngón tay thon dài chỉ vào Lưu Kế Nhân, rồi lại chỉ vào mấy người khác.
“Lưu thúc, ngươi đích thân trông coi trong viện. Các ngươi mấy người gọi thêm gia đinh khác, cùng nhau canh gác ở cửa sau và cửa hông. Đêm nay vất vả một chút, ngày mai bổn tiểu thư sẽ có trọng thưởng.”
Lưu Kế Nhân cùng đám gia đinh đồng thanh đáp ứng, Ngụy Nhiêu lúc này mới xoay người rời khỏi hậu viện.
Đám hạ nhân cũng không dám liếc nhìn tiểu cô nương lấy một cái, không nói một lời mà tản ra đi canh gác bên ngoài.
Người bị thiếu niên đâm bị thương kia đã trút hơi thở cuối cùng trước khi Ngụy Nhiêu đến, cái chết của hắn lại phủ thêm một tầng ám khí thê lương rợn người lên lời nguyền rủa của Ngu Tùng Trạch.
Đêm về khuya cực lạnh, Lưu Kế Nhân ngồi canh trong viện chưa đến nửa canh giờ, nha hoàn thân cận của Ngụy Nhiêu lặng lẽ từ bên kia đi tới, hai người chạm mặt nhau, nha đầu thấp giọng nói: “Quản sự, tiểu thư đã ngủ rồi.”
“Biết rồi.”
Nha hoàn vừa đi khỏi, Lưu Kế Nhân liền xoa xoa tay trở về phòng ngủ riêng của mình.
Hắn căn bản không thể hiểu nổi vì sao Ngụy Nhiêu lại cẩn thận đối với việc này như vậy.
Ở ngay trên địa bàn của nàng, trời lại lạnh thế này, đứa trẻ kia qua một đêm tự nhiên sẽ chết, xem hay không xem thì có gì khác nhau đâu.
Lại qua thời gian một nén nhang, thành Định An bắt đầu lệnh giới nghiêm ban đêm.
Đợt hạ nhân cuối cùng ra ngoài cũng đã trở về từ cửa sau, hậu viện huyên náo một chút rồi dần dần khôi phục vẻ yên tĩnh.
“Uyển Nương, ngươi đang cầm cái gì thế?”
Uyển Nương không lên tiếng, nàng khom lưng, bước nhanh về phía góc phòng.
Đám hạ nhân ngủ giường chung, khi nàng đi ngang qua, những tỳ nữ khác nhìn thấy, tức khắc kinh hãi.
“Uyển Nương, ngươi, ngươi sao lại ôm đứa trẻ kia về đây?!”
Lời nói của nàng ta lập tức khiến tất cả phụ nữ trong phòng ồ lên, mấy vú già lớn tuổi ở phía trước, đám nha hoàn trẻ tuổi ở phía sau, bọn họ vây quanh Uyển Nương chật như nêm cối.
Tinh thần Uyển Nương dường như không được tốt lắm, nàng chỉ ôm chặt lấy tiểu cô nương, miệng lẩm bẩm: “Âm Âm ngoan, Âm Âm ngoan.”
“Phải làm sao bây giờ?”
Một tiểu nha hoàn trẻ tuổi hoảng sợ nói: “Nếu để tiểu thư và Lưu quản sự biết được, chúng ta đều phải cuốn gói ra đi hết đấy.”
“Mau thừa dịp không ai chú ý, đem nó trả lại chỗ cũ đi……”
Có người định đưa tay giằng lấy Niệm Thanh, Uyển Nương lại giãy giụa kịch liệt, nàng phá vỡ vòng vây, tự mình ôm tiểu cô nương ngồi xổm ở góc tường, tiếp tục vỗ về lưng nàng, lầm bầm lầu bầu không biết nói cái gì.
Đám nữ tử đưa mắt nhìn nhau, bọn họ đều có chút không nỡ ra tay.
Ai cũng không muốn nhìn thấy một sinh mệnh chết oan, nhưng mùa đông dài đằng đẵng như vậy, nếu bọn họ bị liên lụy mất đi chén cơm manh áo, thì làm sao nuôi gia đình đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

