Giọng Lưu Kế Nhân lạc đi vì sợ hãi: “Mau lên!”
Đám hạ nhân loạng choạng khiêng Ngu Tùng Trạch ra nơi hoang dã, đi đến khe suối, bọn họ ném thiếu niên xuống rãnh nước, rồi quay đầu ba chân bốn cẳng bỏ chạy, cứ như thể trong bóng tối có quái vật đang đuổi theo vậy.
Sau khi bọn họ chạy đi, nơi hoang dã trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, chỉ còn lại thiếu niên nằm lặng lẽ trong vòng tay của tuyết lạnh.
Ngu Tùng Trạch rơi vào một trạng thái cực kỳ kỳ diệu, một mặt, hắn có thể cảm nhận được sinh mệnh của mình đang trôi đi, ý thức đang chìm xuống, lún sâu vào bóng tối của cái chết.
Về một phương diện khác, hắn phảng phất như được tự do.
Giống như có một phần nhỏ ý thức của hắn bắt đầu thoát ly khỏi thể xác, hắn không còn nhìn thấy bóng đêm và nền tuyết lạnh lẽo, thế giới dần trở nên mơ hồ, thân thể cũng không còn là sự ràng buộc giữa hồn phách và thể xác.
Hắn ý thức được chính mình nên ‘rời đi’, nhưng lại có một cỗ lực lượng lớn hơn níu giữ hắn ở lại.
Trong mảng hỗn độn này, không biết đã trôi qua bao lâu.
Phảng phất như đã trải qua mấy trăm năm, lại giống như chỉ mới trong nháy mắt.
Bỗng nhiên, hắn nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Giọng nói đầy hứng thú của một nam nhân vang lên: “Thú vị đấy.”
Ý thức của thiếu niên vốn dĩ đã chìm vào hỗn độn tối tăm, nhưng câu nói này lại giống như ánh đèn xuyên qua màn tuyết, mang đến một tia thanh minh.
Một giọng nói khác nghi hoặc hỏi: “Chủ thượng, đây chẳng phải chỉ là một hồn phách chấp niệm quá nặng thôi sao? Thuộc hạ nhìn không ra tên nhân tộc này có điểm nào khác biệt.”
“Nhân tộc? A……”
Giọng nói kia khẽ cười lên.
“Chủ thượng, ngài, ngài thế mà lại ——”
Người còn lại dường như có chút kinh ngạc, giọng nói của hắn dần dần biến mất không còn tăm hơi.
Tí tách, tí tách.
Ban đầu, thiếu niên không có bất kỳ cảm giác nào.
Ngay sau đó, hồn phách của hắn dần dần có tri giác, cổ họng khô khốc không ngừng nuốt xuống thứ chất lỏng tanh ngọt —— là máu.
Dòng máu mang theo quỷ khí lan tràn không ngừng dũng mãnh chảy vào hồn phách của Ngu Tùng Trạch, hư và thực được kết nối bằng máu tươi, dần dần hòa quyện làm một.
…
Chuyện của huynh trưởng Ngu Niệm Thanh chưa giải quyết xong, nàng liền không thể hoàn toàn yên tâm.
Trong lúc chờ đợi Lưu Kế Nhân, quyển sách trên tay nàng đã bị vò đến nhăn nhúm.
Một lát sau, bên ngoài phủ cuối cùng cũng có động tĩnh, Lưu Kế Nhân mang theo một thân hàn khí bước vào.
Ngụy Nhiêu thấy trên người hắn vương vết máu và bùn đất, liền đại khái đoán được kết quả.
“Tiểu thư, thiếu niên tên là Ngu Tùng Trạch kia cự tuyệt nhận tiền, đã bị ta giải quyết rồi.”
Hắn thấp giọng bẩm báo.
Ngụy Nhiêu gấp sách lại, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Kỳ thật nàng trời sinh yêu thích nam tử có dung mạo đẹp, từ nhỏ đã là như vậy, cho nên đối với Ngu Tùng Trạch cũng có chút cảm giác thương tiếc.
Chẳng qua Ngụy Nhiêu tuy rằng có chút tiếc nuối cho thiếu niên có mày kiếm mắt sáng tuấn tú kia phải ra đi, nhưng trong lòng vẫn là niềm vui sướng chiếm thượng phong.
Cứ như vậy, người cuối cùng trên đời này có quan hệ với Ngu Niệm Thanh ở kiếp này cũng không còn nữa, những chuyện nàng làm, đó là thật sự không ai hay biết.
Đến nỗi đám hạ nhân giúp nàng làm việc như Lưu Kế Nhân, Ngụy Nhiêu lại càng chẳng để trong lòng.
Phàm nhân mệnh hèn, nàng căn bản không cảm thấy bọn họ sẽ tạo thành uy hiếp gì cho nàng.
Ngụy Nhiêu rất hào phóng ban thưởng rất nhiều tiền bạc, nàng không phát hiện ra cảm xúc của Lưu Kế Nhân có chút trầm lắng kỳ lạ.
Nàng đứng dậy, ôm lò sưởi tay, định đi xem Ngu Niệm Thanh lần cuối cùng.
Lúc chập tối, Ngụy Nhiêu vốn định ném nàng vào chuồng ngựa, nhưng lại phát hiện chuồng ngựa nằm ngay lối cửa sau mà hạ nhân hay ra vào.
Vì thế, nàng liền đổi ý sai người ném Ngu Niệm Thanh vào hậu viện nơi ở của hạ nhân, bên cạnh đống củi lửa.
Kế bên đó là giếng nước dùng để lấy nước, cùng với mấy gian phòng lớn kê giường chung cho hạ nhân ở, vị trí tương đối nằm ở trung tâm, lại sai người trông coi, như vậy mới có thể đảm bảo vạn vô nhất thất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

