“Cưng chiều bạn gái của mình, quỳ xuống cũng phải làm.”
Tháng ba cuối xuân, chim bay cỏ mọc, người máy Mad Hatter 2.0 chính thức được đưa vào sử dụng trong thư viện.
Bởi vì vẻ ngoài của nó có chút ngốc nghếch đáng yêu, tính cách hòa đồng nhiệt tình cùng ngôn ngữ lập trình hài hước dí dỏm khiến nó rất được hoan nghênh, nhân khí tăng vọt, lập tức trở thành nhân vật được sủng ái trong trường.
Buổi ra mắt hôm đó, tổ nghiên cứu của Phó Thời Hàn giới thiệu các chức năng của Mad Hatter 2.0, ngoài những chức năng của Andrew có thể khiến người ta khen ngợi trước đó, Mad Hatter 2.0 còn tăng thêm chức năng mới lấy sách trên cao, có thể nói tương đối được nhân tính hóa.
Trừ điều đó ra, chức năng phòng trộm cũng là một ý tưởng sáng tạo độc đáo.
Phần mắt của người máy có thể quay toàn cảnh 360 độ, nếu như bạn học tạm thời có việc, ví dụ như đi nhà vệ sinh hoặc tìm tài liệu, để lại laptop hoặc một vài đồ vật quan trọng trên bàn, người máy có thể giúp trông coi, đồng thời mở ra tính năng thu hình.
Lúc bình thường không có việc gì, Mad Hatter 2.0 sẽ tự động rơi vào trạng thái ngủ đông tiết kiệm năng lượng, các bạn học có bất kỳ yêu cầu gì đều có thể ngay lập tức đánh thức nó.
Mad Hatter 2.0 có đầy đủ năm giác quan, nó cũng sẽ tiến hành theo dõi hành động thiếu văn minh của các bạn học, sau đó cực kỳ dễ thương bắt đầu khuyên bảo.
“Tôi ngửi được, có người đang ăn mì ăn liền.”
Đương nhiên đây đều là những lời cảnh báo nhỏ, nguyên tắc đầu tiên của người máy chính là không được làm tổn thương con người.
Nghe thấy những cảnh cáo thú vị, bình thường mà nói, các bạn học đều sẽ cười một tiếng, hạn chế bản thân và dừng những hành vi thiếu văn minh lại.
Rất nhiều bạn học thích giao lưu nói chuyện cùng Mad Hatter 2.0, Mad Hatter 2.0 mô phỏng kết cấu thần kinh con người, có thể dựa vào các câu hỏi con người đặt ra để đưa ra các câu trả lời được soạn sẵn.
Mad Hatter 2.0 vừa mới vào thư viện được mấy ngày, Hoắc Yên lúc nào cũng tới thư viện nhìn chằm chằm nó, sợ có trục trặc xảy ra.
Theo cách nói của Tô Hoàn, cô giống như bà mẹ đưa con trai nhà mình tới nhà trẻ, cực kỳ không yên tâm, cuối cùng sẽ vụng trộm đứng ở cửa sổ bên ngoài lớp học theo dõi.
Hoắc Yên cảm thấy ví dụ này rất đúng, bởi vì người máy vẫn trong giai đoạn thử nghiệm, cho nên bây giờ cô rất giống bà mẹ, lúc nào cũng nóng ruột nóng gan, nhất định phải tận mắt nhìn mới yên tâm.
Ở sảnh thư viện, mấy bạn học đang thảo luận một đề tài, lúc đó Mad Hatter cũng ngồi bên cạnh, giống như thành viên của nhóm bọn họ, không hề cảm thấy không hòa hợp.
Có bạn học hỏi nói: “Vì sao tên của cậu là Mad Hatter?”
Mad Hatter 2.0: “Bởi vì Alice nằm mơ thấy xứ sở thần tiên.”
“Cái này giống như không tạo thành mối liên hệ giữa nguyên nhân và kết quả.”
Mad Hatter 2.0 có vẻ trầm tư suy nghĩ, nói: “Bởi vì Alice thích người bán mũ điên (*).”
(*) Người bán mũ điên Mad Hatter trong “Alice in Wonderland”.
“Cái này đâu tính là câu trả lời.”
“Đúng vậy, là BUG đúng không?”
“Nghe không hiểu.”
Các bạn học không hiểu câu trả lời của Mad Hatter, nhưng Hoắc Yên đứng cách đó không xa, đáy lòng dâng lên ngọn sóng mãnh liệt.
Có lẽ là vào khoảng thời gian học cấp hai, Phó Thời Hàn dẫn Hoắc Yên đi xem phim《Alice in Wonderland》của Disney.
Khi đó, Hoắc Yên nói với Phó Thời Hàn, hi vọng mình trở thành Alice, chui qua hang thỏ, sau đó lọt vào thế giới thần tiên, lúc cô không vui, liền uống nước phép thuật, thu nhỏ mình lại rồi trốn đi, ai cũng không tìm thấy.
Thời niên thiếu của cô, thật ra phần lớn thời gian đều không vui.
Phó Thời Hàn hỏi cô, trốn đến xứ sở thần tiên, chỉ muốn giấu mình đi sao.
Hoắc Yên lắc đầu, cười cười với anh: “Bởi vì trong xứ sở thần tiên còn có người bán mũ điên.”
“Tại sao?”
“Không có tại sao.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



