“Loại chuyện như này ngầm hiểu là được rồi, nói ra làm gì.”
Ở cửa ra vào nhà hàng Giang Hồ, hai người Thẩm Ngộ Nhiên và Hướng Nam đang đứng ở ven đường chỉ đạo Tô Hoàn đỗ xe: “Lái sang trái, cẩn thận.”
“Đủ rồi đủ rồi, chậm rãi lùi lại.”
Tô Hoàn thò đầu ra từ cửa kính, bất đắc dĩ nói: “Quá bé, bổn tiểu thư không vào được.”
“Cô lái sang trái một chút.”
“Quẹt vào xe của người khác!”
Tô Hoàn dừng lại, nhìn khoảng cách mấy cm, đơn giản sụp đổ.
Thẩm Ngộ Nhiên nói: “Không còn cách nào, ngày tết chỗ đậu xe khó tìm, đây là nhà hàng khó khăn lắm tôi mới đặt được.”
“Để tôi.” Phó Thời Hàn trực tiếp ngồi vào vị trí ghế lái, gạt cần số, cẩn thận chuyển động vô lăng.
Khe hở rất hẹp, Hoắc Yên nhìn mà hết hồn khiếp vía, mắt thấy sắp đụng trúng, anh nhanh chóng quay vô lăng, qua vài phen mạo hiểm, cuối cùng cũng chính xác đỗ vào bên trong.
Hoàn mỹ.
Tô Hoàn cảm thán: “Wow, kỹ thuật lái xe của Hàn tổng siêu quá.”
Thẩm Ngộ Nhiên khinh bỉ nói: “Là do kỹ thuật lái xe của cô không tới nơi tới chốn, ai cũng lái xe giống cô thì công ty bảo hiểm người ta phải bồi thường đến táng gia bại sản.”
Không chờ Tô Hoàn mở miệng, Hứa Minh Ý ung dung nói: “Tháng trước người nào đó đâm vào vườn hoa trường học nói thế nào.”
Thẩm Ngộ Nhiên chỉ vào mặt Hứa Minh Ý hét lớn: “Hay cho cái tên nhóc Hứa Minh Ý nhà cậu, chúng ta chung phòng ký túc xá ba năm, cậu giúp cô nàng kia hay là giúp tớ!
Hứa Minh Ý suy nghĩ, nói: “Tớ giúp cô ấy.”
Tô Hoàn đắc ý lè lưỡi với Thẩm Ngộ Nhiên.
Lại quay đầu, cô phát hiện Hứa Minh Ý cũng đang nhìn mình, đột nhiên cảm giác trái tim như cây kem dưới ánh mặt trời chói chang, lập tức tan chảy.
Thẩm Ngộ Nhiên cười cười: “Ơ nha ~ ~ Hai người lúc nào trở lên tốt như vậy.”
Tô Hoàn đi tới, tự nhiên khoác tay Hứa Minh Ý: “Chúng tôi là bạn tốt, sao, có ý kiến?”
Mấy người vào phòng, món ăn thơm phức nhanh chóng được mang lên, để làm nóng không khí, Phó Thời Hàn đề nghị nâng chén: “Sang năm mới, cả nhà mọi việc thuận lợi, tiền đồ như gấm.”
Thẩm Ngộ Nhiên nói: “Hàn tổng đã bắt đầu, vậy mỗi người hãy nói một câu đi, tớ nói trước, mong mọi người tìm được công việc tốt, thi nghiên cứu sinh được trên 400 điểm, nhận được đề nghị tốt ở nước ngoài!”
Tô Hoàn cũng cười nói: “Quen biết mọi người, tôi cực kỳ vui vẻ, mọi người bạn tốt nhất của tôi từ nhỏ đến giờ, nguyện làm bạn dài lâu.”
Hứa Minh Ý: “Làm bạn dài lâu.”
Thẩm Ngộ Nhiên phản đối: “Lão nhị, sao cậu lại nói theo người ta.”
Hứa Minh Ý: “Cô ấy nói hết những lời tớ định nói rồi.”
Thẩm Ngộ Nhiên: “Vậy hai cậu đúng là tâm linh tương thông.”
Tô Hoàn chỉ cười, còn Hứa Minh Ý vẫn tỏ vẻ nghiêm túc trấn định.
Hướng Nam: “Vậy tớ chúc mọi người, yêu nhau tu thành chính quả, người thầm mến sớm đạt được mong ước.”
Hoắc Yên nói cuối cùng: “Mọi người nói hết rồi, không để lại câu gì cho em, vậy em chúc Hàn ca của chúng ta khỏe mạnh, bình an.”
Dưới ánh mắt khinh bỉ của mọi người, Phó Thời Hàn đặt tay sau gáy Hoắc Yên, in lên trán cô một nụ hôn nhẹ: “Ngoan quá.”
Đám người nhao nhao kêu gào còn để cho người ta sống nữa không, khoe ân ái mau tránh ra.
Lúc ăn được một nửa, Hứa Minh Ý lấy lý do muốn đi vệ sinh, đứng dậy ra ngoài, không lâu sau, Tô Hoàn cũng lấy cớ rời đi, một đường đuổi theo, lại phát hiện anh ta không đi toilet mà trực tiếp tới quầy thanh toán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

