Phông nền là gối ôm nhỏ trong phòng Long Miêu, bên trên gối ôm là hai cánh tay một lớn một nhỏ nắm chặt lấy nhau, cánh tay Phó Thời Hàn mạnh mẽ rắn chắc, dưới da hiện đường gân màu xanh nhạt, mà cánh tay Hoắc Yên tinh tế trắng nõn, rõ ràng là của một nam một nữ.
Phó Thời Hàn hiếm khi đăng kiểu cảm xúc như vậy trong vòng bạn bè.
Không không, căn bản anh sẽ không bao giờ đăng tin gì trong vòng bạn bè, một tin gần đây nhất là khoảng nửa năm trước, đăng mời mọi người cùng nhau chơi game, là Thẩm Ngộ Nhiên bảo anh chia sẻ, nghe nói chia sẻ sẽ được trang bị.
Cho nên lần khoe ân ái này, có thể nói là lần đầu tiên, ngọt ngấy nguyên cả vòng bạn bè.
Bởi vì nguyên nhân công việc, WeChat của anh thêm rất nhiều người, vào buổi sáng, thông báo bình luận nhiều vô kể, căn bản xem không hết.
Thẩm Ngộ Nhiên: “A a a a a a, rốt cuộc tôi đã làm gì sai mà đêm hôm khuya khoắt bị nhét đầy miệng thức ăn chó thế này.”
Hướng Nam: “Wtf! Đây là chủ tịch cao ngạo lạnh lùng mà tôi biết đây sao?”
Hứa Minh Ý: “Tôi nhìn ra hai tay này tướng không hợp, tôi có con đường phá giải, bảo đảm hai người sẽ bên nhau thật lâu thật lâu, trăm năm hòa hợp.”
Lâm Sơ Ngữ: “Ôi ôi, đến vợ cũng gọi rồi, ngọt ngọt ngọt.”
Tô Hoàn: “Rõ ràng, tay Hoắc Yên đen hơn một tông so với tay Hàn tổng.”
Hoắc Yên không nhịn được trả lời Tô Hoàn: “Cậu đi ra!”
Màu da trên cánh tay Phó Thời Hàn đúng là trắng hơn so với Hoắc Yên. Trong phòng học, sau khi Hoắc Yên phóng to ảnh tỉ mỉ kiểm tra một phen, phát hiện ra liền suy sụp kêu một tiếng: “Tại sao lại như vậy!”
Tô Hoàn ngồi bên cạnh cười nói: “Hàn tổng kia nhà cậu là công tử như ngọc, khí chất vô song, đừng nói da tay anh ấy trắng hơn cậu, ngay cả khuôn mặt mỹ nam băng sơn kia, sợ là cũng trắng hơn cậu một tông đấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

