*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Anh muốn hôn em, đồng ý chứ?”
“Uống một ngụm,để anh hôn một cái.”
Hoắc Yên sửng sốt nửa ngày, nhìn khóe môi cười cười của anh, cuối cùng hiểu rõ kế hoạch thâm sâu của người nào đó, quay đầu nói khẽ: “Không uống nữa.”
“Có cốt khí như vậy sao.”
Phó Thời Hàn cười nhạt, đưa cốc nước tới trước mặt Hoắc Yên: “Uống đi, anh đùa thôi.”
Hoắc Yên nghi ngờ nhận cốc nước, Phó Thời Hàn thuận tay nhéo mũi cô một cái.
Mỗi căn phòng trong rạp chiếu phim tư nhân đều có chủ đề tương đối đặc biệt, Phó Thời Hàn mở phòng Long Miêu, khoảng chừng 10m2, một chiếc giường kiểu Tatami (*) màu xám được đặt giữa phòng, trước mặt là một cái bàn hình vuông, bên trên có bày đồ ăn và nước uống.
(*)
Nhân viên phục vụ giúp bọn họ mở một bộ phim kinh dị Hàn Quốc có tên là《Côn Trì Nham》, lúc đi ra còn đóng cửa tắt đèn cho họ.
Trong phòng nhanh chóng tối lại, chỉ có ánh sáng yếu ớt phát ra từ màn hình chiếu.
Hoắc Yên chân trần đứng bên cạnh mép giường Tatami, đột nhiên cảm thấy mất tự nhiên.
Hoắc Yên “ừm” một tiếng, ngồi xếp bằng ở mép giường, giữ một khoảng cách an toàn với anh.
Ngẩng đầu ưỡn ngực, giống như xem phim giáo dục lòng yêu nước, khuôn mặt nhỏ nhắn hết sức nghiêm túc.
Trong không gian thu hẹp, ánh sáng lờ mờ ám muội, lúc yên lặng gần như có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người.
Hoắc Yên thật sự có cảm giác ngồi trên bàn chông, trái tim đập thịch thịch thịch không yên.
May mà rất nhanh sau đó phim bắt đầu chiếu, cô bắt mình dồn toàn bộ lực chú ý lên cái màn hình vuông vức đối diện.
“Hoắc Yên.” Giọng nói tràn đầy từ tính của Phó Thời Hàn vang lên sau lưng, hai chữ này, bị anh mân mê trên đầu lưỡi có chút ý vị mập mờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

