“Có phải em đang thầm thích anh không?”
Toàn bộ khoảng thời gian sau đó của cuộc họp, Diêu Vi An ngồi trên ghế, không tiếp tục nói câu nào.
Hoắc Yên kinh ngạc: “Cậu lại ăn dưa ở đâu?”
“Tình báo chuẩn xác, Diêu Vi An vẫn luôn thích Phó Thời Hàn, hội sinh viên ai cũng biết.”
“Tớ không biết mà.”
“Đó là bởi vì cậu và Phó Thời Hàn hay dính lấy nhau, không ai nói cho cậu chuyện này, phía trước lại có Hoắc Tư Noãn cản trở, chuyện này càng không rõ ràng.” Lâm Sơ Ngữ thấp giọng: “Hiện giờ Hoắc Tư Noãn làm sáng tỏ chuyện hôn ước trong vòng bạn bè, Diêu Vi An hẳn là sẽ có hành động rồi.”
Hoắc Yên ngẩng đầu nhìn về phía Diêu Vi An, trùng hợp cô ta cũng đang nhìn mình, ánh mắt của hai người chạm nhau trong không khí đánh giáp lá cà, “keng” một tiếng phát ra tia lửa.
Diêu Vi An nhìn cô cười nhẹ, ngoài cười nhưng trong không cười.
Hoắc Yên vội vàng thu ánh mắt lại, tin tưởng dưa của Lâm Sơ Ngữ tám chín phần là thật, dù sao trong trường xưa nay chưa từng thiếu nữ sinh thầm mềm Phó Thời Hàn.
Buổi họp kết thúc, Hoắc Yên cùng một vị trưởng Ban trao đổi về thời gian trực ban, quay đầu định bụng chờ Phó Thời Hàn cùng ăn cơm tối.
Sau khi tất cả mọi người đều giải tán, trong phòng chỉ còn lại Phó Thời Hàn và Diêu Vi An, Diêu Vi An cầm tài liệu hỏi Phó Thời Hàn: “Lúc các vận động viên tiêu biểu của các khoa thay mặt ra trận trong buổi lễ khai mạc, có vài vấn đề còn cần sắp xếp lại, thế này đi, chúng ta cùng nhau đi ăn, trên đường đi vừa nói…”
Cô ta còn chưa dứt lời, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Yên: “Bạn còn chuyện gì không?”
“Ờ không có.”
“Nếu không có liền rời đi đi.”
Hoắc Yên chần chờ một chút, chuẩn bị ra bên ngoài đợi Phó Thời Hàn, lại không ngờ Phó Thời Hàn lạnh nhạt mở miệng: “Em ấy đợi tôi ăn cơm, không ảnh hưởng, cậu nói tiếp đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



