“Chỉ cần xem cậu có muốn ở cùng anh ấy không, liền biết.”
Đêm hôm đó, tin tức Hoắc Tư Noãn vào quán bar say khướt suýt chút bị cưỡng hiếp mặc dù được Hoắc Yên bên này giữ kín như bưng, nhưng vẫn có không ít tin đồn từ trong trường truyền ra.
Hứa Minh Ý lấy tiền tài ra thề, không nên nói tuyệt đối không nói, anh ta là người có đạo đức nghề nghiệp.
Về sau mới biết, lời đồn bắt nguồn từ bạn bè của Tô Hoàn, là mấy thanh niên ở trong quán bar gặp được Hoắc Tư Noãn truyền ra ngoài.
Nhưng cũng chính bởi vì bọn họ mật báo nên mới cứu được Hoắc Tư Noãn, cho nên Tô Hoàn không trách bọn họ.
Trên thế giới này, giấy không bọc được lửa, nếu không muốn người khác biết, trừ khi mình không làm.
Đương nhiên, Hoắc Tư Noãn cũng không cần ai an ủi, lời nói lúc này là thừa thãi.
Trong Hoắc Yên mặc dù còn khúc mắc, nhưng thấy cô ta chật vật như vậy, cũng không cảm thấy sung sướng chút nào.
Hoắc Tư Noãn vẫn luôn không có động tĩnh, vào một buổi tối muộn nào đó, đột nhiên đăng trong vòng bạn bè.
Con cú đêm Lâm Sơ Ngữ làm mới vòng bạn bè nên phát hiện ra đầu tiên.
“A a a!”
Tiếng hét của cô nàng đánh thức toàn bộ các thành viên khác trong phòng ngủ.
“Làm cái gì vậy.” Tô Hoàn lầu bầu nói: “Mấy giờ rồi!”
Lạc Dĩ Nam: “Có tin bây giờ tớ ném cậu ra ngoài không.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

