Ta đếm đi đếm lại những đồng xu lẻ giấu dưới đất,ta giấu trong yếm, định tối nay sẽ bỏ trốn.
Ta nghe tiếng cửa phòng khoá lại,ta vô thức đập cửa, gào khóc:
" A nương con muốn đi vệ sinh , người thả con ra đi"
Tiếng cửa cạch một cái mở ra,ta vuốt lại tóc,ngoan ngoãn đứng chờ, một cái bô cũ mèm được ném vào,cửa bị khóa lại.
Ta đứng sững người nỗi tuyệt vọng lan tỏa,hay họ phát hiện ra chuyện ta muốn bỏ trốn, phải làm sao đây,ta còn nhỏ không thể phá cửa chạy trốn được.
" A nương, người mở cửa đi,con muốn đi nặng"
"Ngươi cứ đi trong đó đi, ngày mai phải bán ngươi không thể xảy ra sự cố được".
Ta hối hận rồi,tại sao ta không bỏ trốn từ trước,giờ mà bị đóng dấu hộ tịch làm nô,cả đời nếu chủ nhân không hủy khế ước,quan binh bắt được ngươi,nam sẽ bị xung công, nữ sẽ vào công kỹ.
Ta ôm những đồng xu lẻ khẽ vuốt ve,ta nhất định phải sống, những đồng này ta sẽ mua chuộc quản sự được công việc nhẹ nhàng,haizz,tới đâu tính tới đó vậy.
A Đào ngươi phải mạnh mẽ lên,bọn họ muốn ngươi chết, ngươi nhất định phải sống thật tốt.
Ta lặng lẽ ôm những xu tiền chìm vào mộng.
Ta mơ về ngày ta còn nhỏ, họ nói rằng họ rất vui khi ta ra đời ,ta chập chững nói,họ vui vẻ khen ta,a nương ta rất thương ta,a cha bị thương chỗ đó,khó có thêm con,tuy cuộc sống nghèo khó nhưng họ thương yêu ta,a cha sẽ cõng ta trên lưng,còn a nương sẽ ôm ta ru ta ngủ.
Chuyện thay đổi từ lúc nào, từ khi a nương có thai.
A cha vui mừng xoay vòng, luôn lặp lại lại nàng phải sinh con trai,ta cũng rất vui,ta cũng muốn có đệ đệ.
Nhưng từ khi đệ đệ được sinh ra ,ta không còn vui nữa,họ thay đổi không còn yêu ta nữa,ta phải làm việc nhà, còn bị đánh chửi,ta ước đệ đệ không được sinh ra, như vậy họ sẽ yêu thương ta như xưa.
Ta lặng lẽ cầu nguyện, nhưng bị nương ta nghe thấy, từ đó cuộc sống của ta rơi vào địa ngục,ta chỉ muốn đệ đệ không được sinh ra,cha nương lại yêu thương ta như xưa,ta biết sai rồi,ta không dám nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)