Lời này của cô ta có thể nói là chọc vào tổ ong vò vẽ rồi.
Thời buổi này, cuộc sống của ai cũng khó khăn, chỉ dựa vào công điểm thì chẳng thể nào ăn no. Rất nhiều dân làng đều phải dựa vào rau dại, trái cây dại và thú săn trên núi để cầm cự qua ngày.
Tuy núi thuộc về tài sản tập thể, nhưng việc lên núi săn bắn hay hái thuốc thì chẳng có ai quản, tất cả đều dựa vào bản lĩnh của mỗi người.
Ngay cả người nhà họ Phương, sau khi tan làm cũng chẳng ít lần chui vào rừng.
Nếu nói tất cả mọi thứ trong núi đều là tài sản tập thể, cá nhân không được động vào, thì chẳng phải là triệt đường sống của mọi người sao?
Mọi người hùng hổ chửi rủa Phương Quyên, lôi cả tổ tông mười tám đời nhà cô ta ra mà chửi. Thậm chí có người còn nhổ nước bọt, ném đá vào người Phương Quyên và Quý Đình Đình.
Phương Quyên và Quý Đình Đình bị ném phải ôm đầu chạy trốn, tháo chạy chẳng khác gì lũ chuột qua đường.
Sau khi hai người kia bỏ chạy, đám đông vây xem cũng không giải tán mà nán lại xem gùi dược liệu của Quý Đường Đường bán được bao nhiêu tiền.
Đẳng sâm trong gùi của Quý Đường Đường có tổng cộng 30 cân, tính theo giá một đồng hai một cân, tổng cộng bán được 36 đồng.
Thiên ma ít hơn đẳng sâm một chút nhưng cũng được 13 cân, tính giá hai đồng ba một cân, tổng cộng bán được 29 đồng 9 hào.
Rẻ nhất là ích mẫu thảo, tám xu một cân, tổng cộng có 10 cân, bán được 8 hào.
Còn Nhiếp Quốc Hào sau khi xin chỉ thị của lãnh đạo, hai cây linh chi bán được tổng cộng 391 đồng 9 hào.
Một gùi dược liệu, tổng cộng bán được 458 đồng 6 hào.
Nhiều gia đình làm lụng vất vả quanh năm suốt tháng cũng chẳng kiếm nổi hơn bốn trăm đồng. Vậy mà cô chỉ cần gùi một gùi dược liệu này đã kiếm được hơn bốn trăm đồng, ai mà không ghen tị cho được?
Lúc này, nhiều người bỗng dưng hiểu được hành động vừa rồi của Phương Quyên và Quý Đình Đình.
Nói xong, cô nhét tiền vào túi, đeo gùi lên lưng rồi sải bước thật nhanh rời đi.
"Đồng chí, cô chờ một chút." Nhiếp Quốc Hào sốt ruột đuổi theo, nhưng Quý Đường Đường không dừng chân lại, chẳng mấy chốc đã biến mất trong đám đông.
Nhiếp Quốc Hào tiếc nuối thở dài, anh ta còn chưa kịp hỏi tên cô, cũng chưa biết cô là người ở đâu nữa!
Sao lại đi nhanh thế không biết, anh ta đuổi theo cũng không kịp.
Trong lòng anh ta thấy tiếc nuối, đồng thời lại có chút may mắn và niềm tự hào khó hiểu. Cô gái đi nhanh như vậy, chắc chắn sẽ không bị đám côn đồ kia đuổi kịp đâu!
Người mà anh ta để mắt tới quả nhiên không tầm thường. Đây là lần đầu tiên anh ta thấy một cô gái đi bộ nhanh đến thế!
Mấy tên côn đồ lẩn trong đám đông thấy Quý Đường Đường rời đi liền nhao nhao đuổi theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




Mới