Cô ta hối hận rồi, nếu biết thế thì ban nãy đã không đứng ra.
Nhưng dù sao cũng đã lỡ đứng ra nói thay cho Phương Quyên rồi, lúc này cô ta chỉ đành cố nén sự bực bội và hối hận trong lòng, dùng giọng điệu trách cứ nói với Phương Quyên: "Quyên Tử, hôm nay cô kích động quá rồi."
Nói Phương Quyên xong, cô ta lại quay sang Quý Đường Đường: "Chị họ, ban nãy Quyên Tử kích động nên lỡ lời, đúng là cậu ấy sai. Nhưng chị đánh người khác thì cũng không tốt đâu, đều là người cùng thôn, sao có thể vừa nhào vô đã đánh người ta?"
"Đều là người cùng thôn, sao nó vừa nhào vô đã chụp mũ người khác?" Khóe miệng Quý Đường Đường nhếch lên một nụ cười lạnh đầy châm chọc: "Cô không nói thì tôi còn tưởng mấy người có thù với tôi đấy! Hận không thể giết chết tôi."
Ngũ quan của cô vốn dĩ đã xinh đẹp, cộng thêm mấy ngày nay được linh khí của linh tuyền gột rửa, làn da càng trở nên thuần khiết không tì vết.
Lúc này, dáng vẻ nhếch môi cười lạnh của cô không những không phá hỏng nét đẹp vốn có mà còn tăng thêm khí chất cao quý, lạnh lùng diễm lệ.
Nhiếp Quốc Hào si mê nhìn Quý Đường Đường, tim đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Xinh đẹp lại còn cá tính, đây mới chính là chân mệnh thiên nữ mà anh ta muốn tìm.
Nhưng nghĩ đến việc chân mệnh thiên nữ mà mình khổ sở chờ đợi suốt 25 năm đang bị làm khó, anh ta khẽ ho một tiếng, thẳng lưng, ngạo nghễ liếc nhìn Quý Đình Đình: "Cái cô giả tạo kia, đừng có ở đây mà diễn trò nữa. Mấy vở kịch kiểu này, Nhiếp Quốc Hào tôi xem nhiều rồi. Hai người các cô nhìn qua là biết cùng một giuộc, một kẻ đứng ra chụp mũ người ta, kẻ còn lại thì đóng vai người tốt. Cũng may đồng chí này vừa dũng cảm vừa thông minh nên mới không mắc bẫy. Nếu gặp phải người nhát gan, e là đã sớm bị các cô dọa cho sợ mất mật, phải giao nộp cả gùi dược liệu này cho các cô rồi."
Mọi người xung quanh nghe Nhiếp Quốc Hào nói vậy đều lộ vẻ vỡ lẽ. Hóa ra hai kẻ này đang nhắm vào số dược liệu của người ta!
"Đúng là không biết xấu hổ!"
"Mang tiếng là chị em họ mà lại hùa với người ngoài bắt nạt chị họ mình. Tâm địa đen tối quá!"
...
Có những người chướng mắt đã chỉ thẳng mặt Quý Đình Đình mà mắng.
Quý Đình Đình nghe tiếng chửi rủa, lại nhìn Nhiếp Quốc Hào đang rõ ràng bênh vực Quý Đường Đường, cô ta âm thầm nghiến răng, quyết tâm chà đạp Quý Đường Đường dưới chân càng thêm kiên định.
Trong lòng Quý Đình Đình đã đinh ninh rằng việc Quý Đường Đường trở nên xinh đẹp hơn trước là do kế hoạch hôm kia của cô ta thất bại nên bị phản phệ.
Cô ta mải suy tính làm sao để hủy hoại danh tiếng của Quý Đường Đường thêm lần nữa, đạp cô xuống bùn đen không ngóc đầu lên nổi, nên chẳng hề để ý đến ánh mắt cầu cứu mà Phương Quyên liên tục ném về phía mình.
Phương Quyên thấy không dựa dẫm được vào Quý Đình Đình, đành nhảy dựng lên đôi co với đám đông xung quanh: "Ai không biết xấu hổ hả? Các người đừng có ngậm máu phun người, tôi làm thế là vì quan tâm đến tài sản tập thể. Ngọn núi đó chẳng phải là tài sản tập thể sao? Cô ta dựa vào cái gì mà vào núi hái thuốc?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

